Hành trang ra trận
Những ngày cuối mùa xuân năm 1972, doanh trại trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ. Sau nhiều tháng huấn luyện, những người lính trẻ đã đến lúc rời thao trường để bước vào chiến trường thật sự. Đối với Đường Xuân Bình, đó là một ngày không bao giờ phai mờ trong ký ức.
Buổi sáng hôm ấy, cả đơn vị thức dậy từ rất sớm. Sau tiếng kẻng báo thức, mỗi người lặng lẽ trở về chỗ nằm của mình để sắp xếp hành trang. Không còn tiếng cười đùa như những ngày huấn luyện, thay vào đó là sự trầm lặng của những người hiểu rằng phía trước mình là chiến tranh.
Đường Xuân Bình mở chiếc ba lô vải màu cỏ úa đã theo mình suốt thời gian huấn luyện. Tài sản của một người lính khi ấy thật giản dị. Vài bộ quần áo quân phục đã sờn vai, một chiếc võng để mắc giữa rừng Trường Sơn, chiếc tăng tránh mưa nắng, chiếc bi đông nước, ít đồ dùng cá nhân và vài lá thư gia đình được gấp cẩn thận đặt dưới đáy ba lô. Tất cả chỉ gói gọn trong một hành trang nhỏ, nhưng lại mang theo cả tuổi trẻ của một con người.
Ông đưa tay vuốt nhẹ lên những lá thư mẹ gửi. Những dòng chữ mộc mạc nhắc ông giữ gìn sức khỏe, đoàn kết với đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ. Không có lời dặn nào về chuyện trở về, bởi chính người mẹ cũng hiểu rằng chiến tranh không ai có thể nói trước điều gì.
Ngoài sân, từng tốp chiến sĩ chỉnh lại dây ba lô cho nhau, kiểm tra từng chiếc bi đông, từng đôi dép cao su. Những việc làm nhỏ bé ấy chứa đựng sự quan tâm chân thành giữa những người sắp cùng nhau bước vào lằn ranh sinh tử.
Khi tiếng còi tập hợp vang lên, cả đơn vị nhanh chóng xếp hàng. Người chỉ huy nhìn từng gương mặt còn rất trẻ rồi căn dặn ngắn gọn về nhiệm vụ phía trước. Không có những lời hứa hẹn lớn lao, chỉ có lời nhắc hãy giữ vững kỷ luật, bảo vệ đồng đội và hoàn thành trách nhiệm với Tổ quốc.
Đoàn quân bắt đầu hành quân. Tiếng bước chân hòa cùng tiếng ba lô va vào nhau thành nhịp điệu quen thuộc của người lính. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng không ai ngoái đầu nhìn lại. Họ biết rằng từ giây phút ấy, tuổi trẻ của mình đã thuộc về đất nước.
Đường Xuân Bình sau này nhớ lại rằng, điều quý giá nhất ông mang theo không phải là chiếc võng hay bộ quân phục, mà là niềm tin vào ngày chiến thắng. Chính niềm tin ấy đã giúp những người lính vượt qua đói rét, bệnh tật, bom đạn và cả nỗi nhớ nhà da diết.
Nhiều năm sau, chiếc ba lô năm ấy vẫn được ông cất giữ như một kỷ vật. Nó nhắc ông nhớ về một thế hệ thanh niên bước vào chiến tranh với hành trang vô cùng giản dị nhưng mang theo một lý tưởng lớn lao. Họ không biết ngày trở về là khi nào, nhưng chưa bao giờ nghi ngờ con đường mình đã chọn.
Thông điệp: Hành trang quý giá nhất của người lính không nằm trong chiếc ba lô, mà nằm trong lý tưởng sống, lòng yêu nước và niềm tin vào ngày chiến thắng. Chính lý tưởng ấy đã giúp họ vượt qua mọi gian khổ để viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.



