HÀNH TRÌNH BẠC MÀU ÁO TRẬN VÀ BẢN HÙNG CA NƠI TUYẾN ĐẦU
Năm 1966, giữa thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng gay cam và khốc liệt, đế quốc Mỹ đẩy mạnh chiến lược "Chiến tranh cục bộ" ở miền Nam và gia tăng chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc, người thanh niên Nguyễn Văn Phúc ở tuổi 28 – độ tuổi dạn dẫy sức trẻ, chín chắn trong suy nghĩ và dạt dào nhiệt huyết cách mạng. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã gác lại những dự định riêng, tạm biệt gia đình và quê hương thân thương để hăng hái ghi danh lên đường nhập ngũ, mang theo hoài hoài dâng trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Khoác lên mình bộ quân phục màu lá ngụy trang, người chiến sĩ Nguyễn Văn Phúc khẩn trương bước vào đợt huấn luyện thao trường vô cùng khắt khe. Dưới cái nắng cháy da của thao trường và những buổi tập luyện dã chiến đầy gian khổ, ông cùng đồng đội đã tích cực rèn luyện kỹ chiến thuật, tôi luyện cho mình một ý chí sắt đá và bản lĩnh chiến đấu vững vàng. Sau khóa huấn luyện, ông cùng đơn vị hối hả khoác ba lô, hừng hực khí thế vượt dãy Trường Sơn tiến thẳng vào các mặt trận gian khó nơi tiền tuyến, trực tiếp bước vào những năm tháng chiến tranh vô cùng ác liệt.
Suốt 7 năm cống hiến liên tục trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam (1966 – 1973), cuộc đời người lính Nguyễn Văn Phúc gắn liền với những chặng đường lịch sử đầy tự hào nhưng cũng muôn vàn gian khổ của dân tộc. Trực tiếp sát cánh cùng đơn vị qua những chiến dịch cam go, ông đã kiên cường vượt qua làn mưa bom bão đạn xối xả của kẻ thù, dạn dẫy bản lĩnh trước sự khắc nghiệt nơi chiến trường, góp phần quan trọng cùng quân và dân ta đi đến thắng lợi của Hiệp định Pa-ri năm 1973, buộc quân Mỹ phải rút khỏi Việt Nam.
Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông Phúc qua 7 năm cống hiến nơi chiến trường là những chuyến hành quân xuyên rừng dằng dặc đè nặng trên vai chiếc ba lô, những ca trực gác đêm giữa cái lạnh xé da của núi rừng, và những bữa cơm vội vã đơm chung bên bếp dã chiến. Trên hết, đó là tình đồng chí, đồng đội kề vai sát cánh – sự gắn bó thắm thiết khi sẵn sàng nhường nhau từng tấm nilon che mưa, từng ngụm nước ấm hay chia sẻ từng viên thuốc giữa lòng hầm chật hẹp. Tình cảm thiêng liêng ấy chính là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp ông vượt qua muôn vàn thử thách khắc nghiệt nơi tuyến đầu.
Đến năm 1973, sau 7 năm dâng trọn tuổi trẻ dạn dẫy nơi chiến trường và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, cựu chiến binh Nguyễn Văn Phúc nhận quyết định xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường.
Hành trang trở về quê nhà của ông không chỉ là chiếc ba lô sờn vai, bộ quân phục bạc màu thời gian và chiếc mũ cối đã cùng ông đi qua những ngày tháng gian khổ, mà còn là bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ cùng niềm tự hào sâu sắc về 7 năm hoa lửa đã dâng trọn cho độc lập, tự do và sự bình yên của Đất nước.



