HÀNH TRÌNH BẢO VỆ NHỮNG MẦM XANH TƯƠNG LAI
Trong chiến tranh, có những nhiệm vụ không nhằm tiêu diệt kẻ thù mà để giữ gìn sự sống, bảo vệ tri thức và những mầm xanh của tương lai cho các dân tộc anh em.
Có những ngày trong đời người lính, tôi nhận ra rằng khẩu súng trên vai mình không phải để bắn, mà để che chở. Che chở cho những con người yếu hơn, cho những ước mơ còn dang dở, và cho tương lai của những dân tộc đang cùng chúng tôi đi qua chiến tranh.
Nhiệm vụ bảo vệ các sinh viên Lào và Campuchia vừa tốt nghiệp tại Việt Nam là một nhiệm vụ như thế. Họ là bác sĩ, y sĩ, những người mang tri thức về chữa lành, không phải để gây thương tích. Khi nhận lệnh, tôi hiểu ngay: đây không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà là một hành trình gìn giữ hy vọng.
Đoàn sinh viên phần lớn còn rất trẻ. Trong ánh mắt họ, tôi thấy sự háo hức xen lẫn lo lắng. Nhiều người lần đầu vượt Trường Sơn, lần đầu đi qua những cánh rừng nơi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Chúng tôi – những người lính đặc công – trở thành tấm lá chắn thầm lặng cho họ.
Hành trình kéo dài hàng tháng trời. Ban ngày ẩn nấp, ban đêm hành quân. Có những đêm mưa rừng xối xả, đường trơn như bôi mỡ. Một nữ sinh viên bị sốt cao, mê man. Cả tổ dừng lại, mắc võng, che tăng, nấu từng thìa cháo loãng. Tôi ngồi bên, quạt cho em bằng chiếc mũ cối sờn mép. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không nghĩ mình là lính đặc công, mà chỉ là một người anh đang cố giữ em mình lại với sự sống.
Có lúc nguy hiểm cận kề. Máy bay địch quần thảo phía xa, tiếng bom vọng lại như sấm. Tôi ra hiệu cho mọi người tản ra, nín thở. Những gương mặt trẻ tuổi im phăng phắc. Tôi nhìn họ và thầm nhủ: “Mình không được phép sai. Sau lưng họ là cả tương lai của một đất nước.”
Chính trong những giờ phút ấy, tôi hiểu sâu sắc thế nào là “mầm xanh”. Mầm xanh không chỉ là cây non giữa rừng già, mà là những con người mang tri thức, mang khát vọng tái thiết sau chiến tranh. Nếu họ ngã xuống, chiến tranh sẽ không chỉ cướp đi mạng sống, mà còn cướp đi cơ hội hồi sinh của cả một dân tộc.
Ngày bàn giao đoàn an toàn, tôi thấy nhiều ánh mắt đỏ hoe. Không có hoa, không có lễ nghi. Chỉ có những cái bắt tay thật chặt. Một sinh viên người Lào nói với tôi: “Nếu không có các anh, chúng tôi không thể về được.” Tôi chỉ cười. Bởi tôi biết, điều quan trọng không phải là lời cảm ơn, mà là họ đã sống, đã đi tiếp, đã mang tri thức trở về quê hương.
Nhiều năm sau, khi nghĩ lại, tôi luôn coi đó là một trong những nhiệm vụ ý nghĩa nhất đời lính. Bởi tôi đã góp phần nhỏ bé trong việc bảo vệ những mầm xanh của tương lai, để chiến tranh không thể cướp đi tất cả.



