HÀNH TRÌNH BẤT TỬ CỦA NGƯỜI LÍNH BẢO VỆ GẠC MA
"Những ngày đầu trở về từ Gạc Ma, cứ nhắm mắt tôi lại thấy cảnh tượng kinh hoàng với tiếng đạn bắn liên thanh, hình ảnh nhiều đồng đội ngã xuống khiến tôi không thể chợp mắt", Đại tá Hoàng Bùi Hải kể. Những ngày tháng 3, ký ức về trận hải chiến Gạc Ma (Trường Sa, Việt Nam) lại ùa về trong tâm trí của người cựu binh - Đại tá Hoàng Bùi Hải. Bác là một trong số những chiến sĩ may mắn sống sót trên chuyến tàu HQ604, tham gia chiến đấu bảo vệ đảo Gạc Ma cách đây 35 năm. Nhớ về ký ức hào hùng, bác Hải
Ngày 11/3/1988, Đại uý Hoàng Bùi Hải, Đại đội trưởng đại đội Pháo binh của đảo Song Tử Tây, thuộc Quần đảo Trường Sa, nhận quyết định làm Đảo trưởng đảo Cô Lin. Bác nhớ lại khi đó vừa kết thúc kỳ nghỉ phép về quê cưới vợ. "Cưới vợ xong, tôi ngay lập tức trở về đơn vị, nhận quyết định ra làm Đảo trưởng đảo Cô Lin. Lúc đó với tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết, tôi vui lắm", cựu Đại đội trưởng chia sẻ.
Ngay trong đêm 11/3, ông cùng hơn 120 chiến sĩ được trang bị quân tư trang và vũ khí, nhận nhiệm vụ ra Trường Sa để xây nhà giàn. Hôm sau, tàu HQ604 do Đại úy Vũ Phi Trừ làm thuyền trưởng đưa ông cùng đồng đội lên đường ra đảo.
Chiều 13/3, khi gần đến đảo Gạc Ma, tàu HQ604 bị quân Trung Quốc chèn ép, không cho vào đảo. Lúc bấy giờ, thuyền trường Vũ Phi Trừ sử dụng kế nghi binh, lấy cớ đưa con tàu chở hàng tiếp tế vào đảo Sinh Tồn để đánh lạc hướng quân địch, tìm cách vào đảo Gạc Ma. Gần đến đảo Sinh Tồn, thuyền trưởng Vũ Phi Trừ điều khiển tàu đổi hướng, tăng tốc cập bến vào Gạc Ma khiến quân địch bất ngờ, không kịp trở tay. Khoảng 17h ngày hôm ấy, các chiến sĩ của ta đã vào được đảo. Ngay trong đêm, khi thủy triều vừa rút, tất cả chiến sĩ trên tàu được huy động vận chuyển gỗ, tre ra dựng nhà giàn, cắm cờ trên đảo Gạc Ma để khẳng định chủ quyền.
Khoảng 8h ngày 14/3, thủy triều dâng lên, đảo Gạc Ma mênh mông trong biển nước, quân địch với 3 tàu chiến cùng nhiều cano chở theo binh lính và vũ khí áp sát đảo Gạc Ma, yêu cầu quân ta rút khỏi đảo.Giữa tình thế nguy cấp, Chỉ huy trưởng Trần Đức Thông hô lớn: "Ai bơi được thì bơi xuống, giữ lấy cờ, giữ lấy biển đảo". Sau tiếng hô lớn, hàng chục chiến sĩ nhảy xuống nước để ngăn không cho quân địch giật cờ.
"Sau khi một số anh em nhảy xuống biển, tôi và số còn lại xuống khoang để chuẩn bị súng, sẵn sàng chiến đấu. Chỉ ít phút sau, quân địch nổ phát súng đầu tiên khiến Trung úy Trần Văn Phương (Đảo trưởng đảo Gạc Ma) hy sinh. Ngay sau đó là trận hải chiến, đánh giáp lá cà giữa ta và địch để giữ lấy chủ quyền, giữ lá cờ của ta", ông Hải nhớ lại.
Khoảng 8h10, quân địch xả súng liên hoàn về phía tàu HQ604. Trước tình thế đó, quân ta điều động thêm tàu 605 ra đóng đảo Len Đao và tàu 505 ra đóng đảo Cô Lin.Theo lời cựu binh Hoàng Bùi Hải, khi đó đạn bắn như mưa về tàu HQ604, các chiến sĩ ở dưới nước hy sinh gần hết. Ông ở trên tàu cũng bị loạt đạn bắn trọng thương khắp người rồi bất tỉnh. Con tàu sau đó chìm dần, quân địch cũng rút qua tấn công tàu HQ505 ở Cô Lin.
Khi tàu đang dần chìm, nước biển chạm vào người khiến ông bừng tỉnh, nhìn thấy những người đồng đội đã hi sinh, ông kéo được miếng gỗ trên tàu rồi thả trôi trên biển. Trận chiến kéo dài 30p, đạn bom dữ dội ông vẫn không tin mình còn sống. Lênh đênh cả giờ đồng hồ trên biển với nhiều vết thương chằng chịt, may mắn ông được các chiến sĩ còn sống sót trên đảo ứng cứu. Đến khoảng 17h cùng ngày, tàu 505 ra đưa ông cùng những chiến sĩ còn sống sót về đảo Sinh tồn để cấp cứu.
Sau khi tàu HQ505 cập cảng Cam Ranh, ông Hải cùng đồng đội được đưa đến Bệnh viện 175 Sài Gòn để điều trị. Tại bệnh viện, mặc dù vết thương khiến ông kiệt sức, ngón tay bị mảnh đạn găm nhưng ông đã cố gắng viết một bức thư gửi về cho người cha ở quê nhà nói rằng “Con đang công tác ở Sài Gòn, nghe tin Trường Sa có chiến sự, nhưng bố yên tâm, con không sao cả”. Sau đó nhờ cô y tá ra bưu điện gửi về cho bố.
Một tháng sau, đang nằm điều trị ở bệnh viện thì bác Hải bất ngờ khi nhìn thấy bố đứng trước cửa phòng bệnh. Giây phút hội ngộ ấy, hai bố con chỉ lặng lẽ ôm nhau khóc. Lúc đó, bố chỉ nói một câu duy nhất 'sống được là may rồi'.
Sau quá trình điều trị, bác Hải xuất viện và trở lại đơn vị công tác với thương tích 45%. Đến tháng 2/1991, bác chuyển vùng về Quân khu 4 và công tác ở Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa.
Từ năm 2020, ông Hải về hưu. Hiện ông đang sinh sống tại phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Trở lại thời bình, cựu binh Hoàng Bùi Hải mong tìm gặp lại được những người đồng đội năm xưa đã từng một thời xông pha ra trận, để cùng nhau ôn lại những ký ức hào hùng về trận hải chiến bảo vệ Gạc Ma.
Câu chuyện của Đại tá Hoàng Bùi Hải không chỉ là ký ức cá nhân của một người lính, mà còn là chứng tích sống động của lịch sử dân tộc. Trong khoảnh khắc sinh tử nơi đầu sóng ngọn gió Trường Sa, ông và đồng đội đã chọn đứng vững để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Những vết thương ông mang theo suốt đời là dấu ấn của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Nhắc đến ông hôm nay không chỉ để nhớ về một nhân chứng sống của Gạc Ma, mà còn để nhắc nhở thế hệ sau biết trân trọng hòa bình, biết ơn sự hy sinh và tiếp nối trách nhiệm giữ gìn non sông Việt Nam.



