HÀNH TRÌNH CHỞ ĐẠN – HÀNH TRÌNH GIỮ NƯỚC
Câu chuyện tái hiện hành trình chở đạn, chở hàng quân sự của người lính lái xe Trường Sơn, qua đó khẳng định mỗi chuyến xe là một phần không thể thiếu trong sự nghiệp giữ nước của dân tộc.
Trong kháng chiến chống Mỹ, không phải người lính nào cũng trực tiếp cầm súng nơi chiến hào. Có những người như ông Nguyễn Đức Tấng, nhiệm vụ của họ là cầm vô lăng, chở đạn, chở hàng quân sự vượt qua những cung đường nguy hiểm nhất. Nhưng theo ông, mỗi chuyến xe như thế đều là một hành trình giữ nước thực sự.
Ông kể rằng, hàng hóa trên xe không chỉ là đạn dược hay lương thực, mà còn là sinh mạng của biết bao chiến sĩ nơi tiền tuyến. Nếu hàng không đến kịp, trận đánh có thể thất bại, đồng đội có thể hi sinh. Chính ý thức ấy khiến ông luôn lái xe với tinh thần trách nhiệm cao nhất, dù hiểm nguy luôn rình rập.
Con đường Trường Sơn mà ông đi qua gập ghềnh, lầy lội, nhiều đoạn vừa bị bom đánh sập. Có những chuyến xe phải chạy ban đêm để tránh máy bay địch, chỉ có ánh đèn gầm mờ mờ soi đường. Mỗi lần xe rung lên vì ổ bom, tim ông lại thắt chặt, nhưng tay vẫn giữ chặt vô lăng, không cho phép mình lơ là dù chỉ một giây.
Trong hành trình chở đạn, ông nhiều lần chứng kiến đồng đội hi sinh. Có người lái xe đi trước vừa vượt qua khúc cua thì trúng bom, chiếc xe bốc cháy giữa rừng. Những hình ảnh ấy khiến ông đau xót, nhưng cũng càng thôi thúc ông phải hoàn thành nhiệm vụ, như một cách tiếp nối phần việc dang dở của đồng đội.
Ông thường nói rằng, mỗi chuyến xe đến nơi an toàn là một chiến thắng nhỏ. Hàng đến kịp thời đồng nghĩa với việc tiền tuyến có thêm sức mạnh. Hành trình chở đạn, vì thế, không chỉ là nhiệm vụ hậu cần mà là một phần trực tiếp của cuộc chiến giữ nước.
Ngày nay, khi nhớ lại, ông vẫn coi những năm tháng lái xe Trường Sơn là quãng đời đáng nhớ nhất. Bởi ở đó, ông đã sống trọn vẹn với lý tưởng của người lính: dốc hết sức mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



