HÀNH TRÌNH CỦA NGỌN LỬA KIÊN TRUNG
HÀNH TRÌNH CỦA NGỌN LỬA KIÊN TRUNG
Có những cái tên khi xướng lên, người ta không chỉ nghĩ về một cá nhân, mà nghĩ về cả một thế hệ, một giai đoạn hào hùng của lịch sử dân tộc. Khi đặt bút tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, dòng ký ức trong tôi chợt dừng lại trước câu chuyện của ông Lê Khả Lịch – một con người bình dị nhưng mang trong mình trọn vẹn lý tưởng của một “thời hoa lửa” đầy kiên trung và bất khuất.
Chiến tranh đã lùi xa, những hố bom năm xưa giờ đã xanh màu cây lá, nhưng những câu chuyện của nhân chứng lịch sử như ông Lê Khả Lịch thì vẫn luôn vẹn nguyên giá trị, sưởi ấm lòng biết ơn của thế hệ hôm nay. Ngược dòng thời gian về những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa đạn bom, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ Lê Khả Lịch ngày ấy đã gác lại những ước mơ, hoài bão cá nhân để khoác lên mình màu áo lính chiến, bước chân vào nơi chiến trường hiểm nguy.
"Thời hoa lửa" của ông và những người đồng đội được định nghĩa bằng những chặng đường hành quân rầm rập xuyên đêm, bằng cái nắng cháy da thịt của miền đất lửa, bằng những trận địa trực chiến khốc liệt và những đêm dài chia nhau từng ngụm nước, củ khoai giữa rừng sâu. Trong làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, nhưng tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” đã hóa thành ý chí thép. Ông Lịch cùng các đồng đội đã kiên cường bám trụ, giữ vững từng tấc đất quê hương, bảo vệ huyết mạch giao thông để những chuyến xe mang hàng ra tiền tuyến không bao giờ trật bánh.
Sự hy sinh thầm lặng của thế hệ ông không cần những lời ngợi ca hoa mỹ, bởi nó đã được khắc ghi vào dáng hình sông núi. Vượt qua những mất mát khi chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay sát vách, người lính Lê Khả Lịch vẫn vững vàng tay súng, tay chèo, giữ trọn vẹn lời thề son sắt với non sông.
Hòa bình lập lại, trở về với cuộc sống đời thường, cựu chiến binh Lê Khả Lịch mang trên mình những vết thương lòng của thời chiến và mái tóc đã pha sương theo năm tháng. Nhưng ngọn lửa nhiệt huyết của người lính Cụ Hồ trong ông chưa bao giờ tắt. Ông chọn cách sống lặng thầm, cống hiến sức lực còn lại cho công cuộc xây dựng quê hương, chăm lo cho gia đình và trở thành tấm gương sáng, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu tại địa phương. Ông chính là chiếc cầu nối quý báu, truyền ngọn lửa lý tưởng từ quá khứ anh hùng đến hiện tại hòa bình.
Đọc và viết về cuộc đời của ông Lê Khả Lịch, tôi thấu hiểu sâu sắc rằng độc lập, tự do và bình yên mà mình đang thừa hưởng hôm nay không phải tự nhiên có sẵn. Nó được đổi bằng xương máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của thế hệ cha anh. Câu chuyện thời hoa lửa của ông nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, không ngừng nỗ lực học tập và cống hiến để xứng đáng với ngọn lửa thiêng liêng mà các thế hệ đi trước đã trao truyền.



