Hành trình của người cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống mỹ
Cựu chiến binh Đinh Văn Kịn tham gia Kháng chiến chống Mỹ đóng quân tại Đoàn 878 bộ Tổng Tham Mưu
Đinh Văn Kịn – Người Lính U4 Giữ Ngọn Lửa của Bộ Tổng Tham Mưu**
Giữa những mùa gió Lào thổi qua miền quê nghèo, người ta vẫn nhắc đến một người lính năm xưa với tất cả sự kính trọng: Đinh Văn Kịn, quân nhân mang quân hàm U4, người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
1. Lên đường khi Tổ quốc gọi tên
Tháng 12/1970, khi cuộc chiến đang bước vào giai đoạn ác liệt, giấy gọi nhập ngũ được trao tận tay chàng thanh niên Đinh Văn Kịn.
Không đắn đo, không sợ hãi, ông chỉ nói với gia đình một câu ngắn gọn:
“Con đi làm nhiệm vụ. Bao giờ hòa bình, con về.”
Câu nói mộc mạc ấy chính là lời thề của lớp thanh niên Việt Nam thời lửa đạn.
Nhập ngũ xong, ông được biên chế về Đoàn 878 thuộc Bộ Tổng Tham Mưu – đơn vị có nhiệm vụ đặc biệt, luôn trong tư thế sẵn sàng cơ động, phục vụ tác chiến và tham gia nhiều nhiệm vụ quan trọng để bảo vệ tuyến chỉ huy chiến lược của quân đội.
2. Những năm tháng ở Đoàn 878 – dấu chân người lính thầm lặng
Ở Đoàn 878, kỷ luật là thép, nhiệm vụ nhiều khi lặng lẽ nhưng vô cùng hiểm nguy.
Đinh Văn Kịn và đồng đội ngày đêm hành quân, thực hiện công tác bảo đảm thông tin, hậu cần, vận chuyển và cơ động theo yêu cầu của Bộ Tổng Tham Mưu.
Họ là những người lính:
Không xuất hiện trên mặt báo
Không phải lúc nào cũng được kể tên
Nhưng luôn có mặt ở những nơi cần nhất, nguy hiểm nhất
Ông từng tham gia nhiều đợt phục vụ chiến dịch ở Trị – Thiên, rồi các mặt trận Tây Nguyên, Nam Bộ, nơi từng tấc đất đều thấm bom đạn.
Có lần, trong một chuyến hành quân đêm, đoàn của ông bị máy bay địch phát hiện. Dưới tiếng bom nổ, ông lao vào kéo một chiến sĩ bị thương khỏi hố bom, kịp thời cứu sống người đồng đội ấy.
Đến sau này, đồng đội vẫn nhắc lại:
“Anh Kịn ít nói, nhưng gan góc và thương đồng đội như thương người nhà.”
3. Tinh thần thép qua bão đạn
Những năm 1972–1975, chiến trường ác liệt hơn bao giờ hết.
Bom B-52 rung chuyển mặt đất, có đợt đơn vị của ông mất ăn mất ngủ nhiều ngày liền để bảo đảm thông tin liên lạc cho tuyến chỉ huy.
Nhưng ông chưa từng lùi bước.
Trong trái tim người lính ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
“Chỉ cần đất nước thống nhất, mọi gian khổ đều đáng.”
Ông và đồng đội đã góp phần âm thầm nhưng vô cùng quan trọng vào chiến thắng chung của dân tộc – chiến thắng của ý chí, của lòng kiên cường, của niềm tin không bao giờ tắt.
4. Trở về sau 7 năm trong quân ngũ
Tháng 02/1977, sau 7 năm 2 tháng phục vụ trong quân đội, Đinh Văn Kịn trở về quê hương.
Ông trở về không mang theo hào quang chiến công, chỉ trở về với…
một balô cũ,
vài lá thư nhà đã nhòe chữ vì mưa,
và trái tim người lính vẫn luôn nóng hổi những ký ức chiến trường.
Cuộc sống đời thường không làm ông phai đi chất lính.
Ông sống nghĩa tình, giản dị, luôn giúp đỡ bà con làng xóm, tích cực trong công tác địa phương và luôn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ.
Người dân quê nói về ông bằng giọng đầy tự hào:
“Ông Kịn lính Bộ Tổng Tham Mưu đó, cả đời sống như ngọn lửa.”
5. Hoa Lửa còn cháy mãi
Hôm nay, dù thời gian đã bạc mái tóc, nhưng trong tim cựu chiến binh Đinh Văn Kịn vẫn rực cháy ngọn lửa của người lính năm xưa:
ngọn lửa của lòng yêu nước,
của trách nhiệm,
của tinh thần không lùi bước trước hiểm nguy.
Câu chuyện về ông – người lính U4 của Đoàn 878 – trở thành bông hoa lửa sáng giữa đời thường, nhắc nhở lớp trẻ hôm nay rằng:
Hòa bình có được là nhờ những người đã sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.



