Cựu chiến binh

HÀNH TRÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH XE TĂNG NGUYỄN KHẮC NGUYỆT – TỪ THỜI LỬA ĐẠN ĐẾN NHỮNG TRANG SÁCH TRI ÂN

Lịch sử dân tộc Việt Nam từng trải qua những năm tháng đau thương mà hào hùng, nơi những con người bình dị đã đứng dậy, cầm súng bảo vệ non sông. Trong lớp lớp những người lính ấy, có một người đã lặng lẽ bước qua chiến tranh bằng cả tuổi trẻ, rồi sau đó lại lặng lẽ cầm bút để lưu giữ ký ức cho hậu thế — Đại tá, nhà văn Nguyễn Khắc Nguyệt, người lái chiếc xe tăng 380 tiến vào Dinh Độc Lập trưa ngày 30/4/1975. Cuộc đời ông là chuỗi những trang nhật ký sống động về chiến tranh và hòa bình, về tình

Đà Nẵng30/11/2025Lê Thị Thuỳ Trang (lớp 12/7, trường THPT Cẩm Lệ, phường Cẩm Lệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
HÀNH TRÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH XE TĂNG NGUYỄN KHẮC NGUYỆT – TỪ THỜI LỬA ĐẠN ĐẾN NHỮNG TRANG SÁCH TRI ÂN

Gốc gác và tuổi trẻ đầy mơ ước

Nguyễn Khắc Nguyệt sinh năm 1954, quê gốc tại huyện Gia Lộc, lớn lên ở Chí Linh, Hải Dương. Tuổi thơ ông gắn liền với tiếng máy cày, với bùn đất của vùng quê Bắc Bộ. Thuở nhỏ, như bao học trò khác thời ấy, ông say mê học tập và từng đạt 23,5 điểm trong kỳ thi đại học, dự định theo ngành Toán của Đại học Tổng hợp Hà Nội. Nhưng đúng lúc ông chuẩn bị chạm ngưỡng cửa đại học thì quê nhà báo tin: “Gia đình chưa có ai đóng góp cho cách mạng, phải đi bộ đội trước, sau sẽ học tiếp.” Thế là chàng trai mười bảy mười tám tuổi xếp lại ước mơ giảng đường, khoác ba lô lên đường nhập ngũ — một quyết định mang dấu ấn của cả thời đại, không chỉ của riêng ông.Tháng 12/1971, Nguyễn Khắc Nguyệt chính thức bước vào Binh chủng Tăng – Thiết giáp, bắt đầu hành trình tuổi trẻ giữa bom đạn.

Những năm tháng chiến tranh và khoảnh khắc lịch sử 30/4/1975

Vừa huấn luyện chưa lâu, tháng 3/1972, ông đã phải ra chiến trường. Từ Quảng Trị đến Tây Thừa Thiên, từ Huế đến Đà Nẵng, những trận đánh khốc liệt liên tục diễn ra. Chiếc xe tăng như ngôi nhà, đồng đội như anh em ruột thịt. Máu, mồ hôi và nước mắt đã hòa chung trên từng dặm đường tiến quân. Năm 1975, Lữ đoàn Tăng thiết giáp 203 nhận lệnh thần tốc tiến vào Nam.Nguyễn Khắc Nguyệt là lái xe tăng 380 thuộc Đại đội 4 — chiếc xe cùng đội hình vượt hơn 1.000 km để đến Sài Gòn.Trưa ngày 30/4/1975 — thời khắc lịch sử. Dẫn đầu là xe tăng 843 đã húc cổng Dinh Độc Lập.Ngay sau đó, xe tăng 380 của Nguyễn Khắc Nguyệt tiến vào sân Dinh.Vào lúc ấy, đúng 11 giờ 30, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập— đất nước hoàn toàn thống nhất. Giữa tiếng reo vui của chiến thắng, ông bỗng nghẹn lòng khi nhìn thấy vệt máu còn vương trên xe — máu của người đồng đội Nguyễn Kim Duyệt, pháo thủ đã hy sinh trước giờ khắc vinh quang.Trong cảm xúc trào dâng ấy, ông viết những câu thơ: “Khi chiếc xe tăng dừng trước Dinh Độc Lập Ta ngỡ ngàng — đây thật hay mơ? Cây số cuối cùng — cuộc trường chinh dằng dặc Đến rồi chăng? Hai mắt bỗng dưng nhòa…” Đó không chỉ là niềm xúc động của riêng một người lính, mà là tiếng nói của cả một thế hệ đã sống – chiến đấu – và hy sinh để đổi lấy hòa bình.

Từ chiến sĩ đến người cầm bút-viết để trả món nợ với đồng đội

ThùyChiến tranh kết thúc, ông tiếp tục phục vụ quân đội và có 38 năm gắn bó với Binh chủng Tăng – Thiết giáp, rồi nghỉ hưu với cấp bậc Đại tá.Nhưng trong sâu thẳm trái tim ông, ký ức chiến tranh không thể xóa mờ. Đồng đội đã ngã xuống vẫn hiện rõ từng gương mặt, từng tiếng cười, từng trận đánh. Và ông tự hiểu rằng mình còn một nhiệm vụ khác — giữ lại những ký ức ấy cho mai sau. Ông nói: “Tôi viết để kể về họ.” Và: “Đó là cách tôi trả món nợ với những người đã ngã xuống để mình được sống.” Từ đó, ông bắt đầu viết báo, viết ký sự, hồi ký, để những người lính vô danh được nhắc đến bằng tên, bằng tuổi, bằng tiếng lòng thật nhất. Hơn 17 đầu sách lần lượt ra đời, trong đó có:”Hành trình đến Dinh Độc Lập”,” Xe tăng trong chiến tranh ở Việt Nam – Lịch sử nhìn từ tháp pháo”,”Bút ký lính tăng” và nhiều tác phẩm về đồng đội, chiến trường…Mỗi cuốn sách là một nén nhang tri ân, một lời nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay là cái giá được đánh đổi bằng máu xương của những người lính, của ông ta ngày xưa.ThùyGiá trị của những trang viết – dựng lại tượng đài bằng ký ứcThùyNguyễn Khắc Nguyệt không dựng tượng bằng bê tông, mà bằng những câu chuyện thật, những thân phận thật. Ông hiểu rằng thời gian có thể xóa đi dấu vết chiến tranh, nhưng không thể xóa đi ký ức nếu nó được kể lại bằng tấm lòng chân thành. Ông từng chia sẻ: “Không có cách nào tốt hơn là viết… để hậu thế biết và không quên họ.” Văn của ông mộc mạc, dung dị, nhưng đậm chất lính — thẳng thắn, thật thà mà thấm sâu. Từng trang viết như tiếng gọi của quá khứ vọng về, để những người trẻ hôm nay hiểu hơn giá trị của độc lập và tự do. Cuộc đời Đại tá – nhà văn Nguyễn Khắc Nguyệt là minh chứng sống cho câu nói:“Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình.”Từ một chàng trai 18 tuổi gác ước mơ đại học để chọn con đường chiến đấu, từ người lính lái xe tăng 380 tiến vào Dinh Độc Lập, cho đến nhà văn của ký ức chiến tranh — tất cả đã tạo nên một cuộc đời giàu hy sinh, giàu tình nghĩa. Chiến tranh rồi sẽ lùi xa, nhưng những gì ông viết, những câu thơ ông để lại, những câu chuyện ông kể… sẽ còn sống mãi — như ngọn lửa nhắc nhở thế hệ sau biết trân trọng hòa bình, biết tri ân những người đã ngã xuống, và biết rằng mỗi trang lịch sử đều được viết bằng lòng can đảm của những con người như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn