Hành trình của những người "đi tìm đồng đội"
Sau chiến tranh, trong khi mọi người trở về với gia đình, chúng bác lại một lần nữa khoác ba lô lên đường, nhưng lần này là để đưa những người anh em còn nằm lại nơi rừng sâu đất khách trở về đất mẹ. Hơn mười năm ròng rã, chúng bác len lỏi khắp các cánh rừng rậm rạp của nước bạn, đối mặt với mìn dập, thú dữ và những cơn sốt rét rừng tái phát.
Bác nhớ nhất lần tìm thấy bộ hài cốt của một người lính trẻ dưới gốc cây đại thụ ở tỉnh Rattanakiri. Trong chiếc bình tông cũ kỹ chôn cùng, có một mảnh nilon gói cẩn thận chiếc lược sừng và một tấm ảnh đen trắng đã ố nhòe của một cô gái. Có lẽ đó là người yêu, hoặc là người vợ trẻ nơi quê nhà mà anh đã lỡ hẹn. Cầm kỷ vật ấy trên tay, chúng bác ai nấy đều lặng người khóc. Các chú đi tìm không chỉ là tìm lại những mảnh xương cốt, mà là tìm lại danh dự, là trả lại tên tuổi cho những người đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho nghĩa vụ quốc tế cao cả. Đưa được các anh về đến nghĩa trang biên giới, nhìn lá cờ Tổ quốc phủ lên tiểu sành, bác mới thấy lòng mình thanh thản được đôi chút.


