Cựu chiến binh

HÀNH TRÌNH CỦA Ý CHÍ VÀ TRI THỨC

Cô Phạm Thị Thu Hồng sinh ra ở Mỹ Tho, vào một buổi sáng tháng Tư yên ả năm 1962 – khi đất trời vừa đi qua những ngày nhiều biến động. Tuổi thơ của cô không có nhiều điều đặc biệt, chỉ là một cô bé hiền lành, chăm học, nhưng đâu đó trong ánh mắt đã sớm mang theo một sự cứng cỏi rất riêng. Có lẽ, chính thời cuộc đã khiến người ta lớn nhanh hơn.

Vĩnh Long06/05/2026BCH LCĐ Khoa Nông nghiệp Thủy Sản - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 10 năm 1978, khi vẫn còn là nữ sinh lớp 11, cô chọn rời ghế nhà trường. Một quyết định không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để thay đổi cả cuộc đời. Cô tình nguyện tham gia lực lượng bảo vệ biên giới Tây Nam – mang theo tuổi trẻ của mình đi vào những ngày tháng gian khó mà không phải ai cũng dám bước tới.

Ngày lên đường, có lẽ cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ. Nhưng những bước chạy dài trên thao trường, những buổi huấn luyện khắc nghiệt, những tiếng hô vang trong kỷ luật… đã dần bào mòn sự non nớt, để lại một người chiến sĩ vững vàng hơn từng ngày. Gia đình từng lo lắng, từng chần chừ. Nhưng rồi, trước ý chí lặng lẽ mà kiên định ấy, họ cũng đành gật đầu. Có những con đường, chỉ có thể tự mình bước đi. Trong quân ngũ, cô không chỉ làm việc – cô học. Học từ đồng đội, từ công việc, và rồi học lại từ những trang sách khi được cử đi đào tạo y tá. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô lại được chạm vào sách vở – một niềm vui giản dị, nhưng ấm áp như được trở về với một phần tuổi trẻ đã từng dang dở.

Ba năm trôi qua, cô tiếp tục công tác, lặng lẽ hoàn thành từng nhiệm vụ được giao. Không ồn ào, không nổi bật, chỉ là sự tận tụy bền bỉ. Từ đội kiểm tra kỹ thuật K121 đến Cục Chính trị Quân khu 9, cô đi qua từng vị trí như cách người ta đi qua cuộc đời – chậm rãi, nhưng không dừng lại. Rồi cô được phong hàm Thiếu úy.

Nhưng có những câu hỏi không nằm trong quân lệnh. Những câu hỏi về tương lai, về con đường phía trước – vẫn âm thầm lớn dần trong cô theo năm tháng. Và rồi, một lần nữa, cô lại chọn bắt đầu lại. Không phải ai cũng đủ dũng cảm để quay về với việc học khi đã đi qua quá nhiều gian khó. Nhưng cô thì khác. Có lẽ, trong cô chưa bao giờ thôi khát khao được học. Cô chọn ngành thủy sản – một lựa chọn gắn với quê hương sông nước, giản dị mà thiết thực. Những ngày tháng ấy không dễ dàng. Bàn tay từng quen với công việc nặng nhọc, nay lại cầm bút. Trí nhớ phải học lại từ đầu. Thời gian không còn nhiều như tuổi trẻ.Nhưng cô vẫn học từng chút một lặng lẽ. Kiên trì từ đại học… đến thạc sĩ. Không có phép màu nào ở đây cả. Chỉ có một điều duy nhất: cô không bỏ cuộc.

Rồi một ngày, cô đứng trên bục giảng. Từ một cô bé từng phải dừng việc học, đến một người lính, rồi trở thành giảng viên đại học – hành trình ấy không cần được gọi là phi thường. Nhưng nó đủ để khiến người ta lặng đi khi nghĩ về.Cô không nói nhiều về mình. Cô chỉ nói rằng: mình cố gắng làm tốt từng việc mà cuộc đời giao cho. Nhưng có lẽ, điều cô để lại không phải là câu chuyện, mà là một niềm tin rất giản dị: rằng học tập không có giới hạn… rằng bắt đầu muộn không có nghĩa là không thể đi xa… và rằng, chỉ cần không dừng lại, thì rồi cũng sẽ đến nơi mình muốn. Những năm tháng quân ngũ dạy cô kỷ luật. Những năm tháng quay lại giảng đường dạy cô kiên trì.
Còn những giờ đứng lớp dạy cô hiểu: điều quý nhất mình có thể trao đi là tri thức.

Có những năm tháng trôi qua rất lặng lẽ, đến mức nếu không ngoảnh lại, người ta sẽ không nhận ra mình đã đi xa đến đâu. Với cô Thu Hồng cũng vậy – từng ngày, từng ngày một, cô vẫn âm thầm cống hiến, không ồn ào, không phô bày. Không chỉ là góp một phần nhỏ bé để quê hương thêm giàu đẹp, mà sâu thẳm hơn, cô mang trong mình một sứ mệnh rất đỗi thiêng liêng: giữ lấy con chữ, và trao lại tri thức cho những thế hệ phía sau. Suốt cả một đời quân ngũ, rồi đến những năm tháng làm nghề giáo, cô chỉ giữ cho mình một điều giản dị – giản dị đến mức tưởng như ai cũng có thể nói, nhưng không phải ai cũng đủ bền lòng để sống cùng nó: “Học nữa – học mãi.”

Cô vẫn thường nói mình chỉ là một người bình thường. Một người cố gắng làm tròn từng việc nhỏ mà cuộc đời đặt vào tay. Nhưng có lẽ, chính sự “bình thường” ấy lại làm nên một hành trình không hề tầm thường. Từ một cô bé buộc phải rời xa việc học khi còn dang dở, đến một người lính lặng lẽ giữa những năm tháng gian khó, rồi một ngày đứng trên bục giảng, chậm rãi truyền đi từng bài học – từng bước đi của cô đều không dễ dàng, nhưng chưa bao giờ dừng lại.Cuộc đời cô không có những bước ngoặt rực rỡ. Chỉ có những tháng ngày bền bỉ, nối tiếp nhau bằng sự kiên trì. Và chính điều đó lại trở thành câu trả lời nhẹ nhàng nhất cho một điều tưởng chừng lớn lao: rằng học tập không có điểm kết thúc, và cơ hội – đôi khi đến rất muộn – vẫn sẽ chạm tới những ai không quay lưng bỏ cuộc. Những năm tháng trong quân đội đã dạy cô cách đứng vững trước khó khăn. Những đêm dài trở lại với sách vở, khi tuổi không còn trẻ, dạy cô cách đi chậm mà không bỏ cuộc. Và bục giảng – nơi cô đứng hôm nay – lại dạy cô một điều sâu sắc hơn tất cả: điều quý giá nhất một con người có thể để lại không phải là những gì mình đã trải qua, mà là niềm tin mình có thể gieo vào lòng người khác.

Khi đứng trước những ánh mắt còn đầy hy vọng của tuổi trẻ, cô không còn là cô bé năm xưa, cũng không chỉ là người lính của một thời đã cũ. Cô là người đã tự mở đường cho chính mình – không phải bằng những bước đi vội vã, mà bằng sự bền bỉ đến lặng im.Và có lẽ, điều đẹp nhất nơi cô không nằm ở danh xưng, hay những gì đã đạt được. Mà nằm ở cách cô đã đi qua cuộc đời này – âm thầm, giản dị, không cần ai nhìn thấy, nhưng mỗi bước chân đều đủ vững để không phải quay đầu. Câu chuyện của cô không cần kể thật lớn chỉ cần đủ khẽ… để ai đó, trong một khoảnh khắc chênh vênh, chợt hiểu rằng:

Dù bắt đầu muộn…
Dù phải đi một con đường vòng rất dài… chỉ cần còn bước tiếp, thì vẫn chưa bao giờ là quá muộn để đến nơi mình muốn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn