Cựu chiến binh

Hành trình đáng nhớ của Nguyễn Văn Kiểm

Hành trình đáng nhớ của Nguyễn Văn Kiểm

Tây Ninh26/04/2026Phan Ngọc Linh Đan (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trái tim em, người anh hùng không chỉ có trong sách vở hay phim ảnh, mà đó là một người bằng xương bằng thịt mà em đã may mắn được gặp. Đó chính là bác Nguyễn Văn Kiểm, một người lính già đang thầm lặng giữ gìn lịch sử tại khu di tích Cầu Kinh quê em.

Bác Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Nghe bác kể về quá khứ, em thấy thương bác vô cùng. Khi còn là một thanh niên trẻ tuổi, bác đã tham gia vào Đại đội 316, Tiểu đoàn 5 Nhà Bè. Năm 1967, tại mảnh đất Cầu Kinh khói lửa, bác cùng đồng đội đã dũng cảm chiến đấu suốt 45 ngày đêm. Dù quân địch có nhiều máy bay và pháo binh hiện đại, nhưng bác và các chiến sĩ vẫn không hề sợ hãi. Bác kể rằng lúc đó ai cũng quyết tâm bảo vệ quê hương, dù có phải hy sinh cả tính mạng.

Câu chuyện làm em cảm động nhất là lần bác bị thương. Trong một trận đánh ác liệt, để cứu đồng đội là chú Tám Nghĩa bị trúng đạn, bác Kiểm đã bị thương rất nặng ở tay trái. Sau này, vào năm 1970, một viên đạn tàn khốc của chiến tranh đã khiến bác mất đi vĩnh viễn cánh tay phải của mình. Trở về sau chiến tranh với thân hình không còn lành lặn, là một thương binh nặng, nhưng bác Kiểm vẫn luôn giữ vững tinh thần "thép" của người lính cụ Hồ. Bác không tự ti mà trái lại, bác luôn sống lạc quan và đầy lòng nhân ái.

Hình ảnh đẹp nhất trong mắt em là mỗi buổi sớm mai, bác Kiểm lại có mặt tại khu di tích Cầu Kinh từ rất sớm. Dù chỉ còn một cánh tay, bác vẫn tỉ mỉ lau từng vết bụi trên văn bia, chăm sóc từng chậu cây cảnh và thành kính thắp những nén nhang thơm cho đồng đội. Từ khi khu di tích được xây dựng vào năm 2013, bác đã tình nguyện làm người trông nom ở đây. Bác bảo rằng, làm việc này là để vơi đi nỗi nhớ bạn bè đã ngã xuống. Ánh mắt bác rưng rưng khi nhắc về những người anh em đã hy sinh khi còn rất trẻ, khiến chúng em không cầm được nước mắt.

Khi kể chuyện chiến đấu, giọng bác vang lên mạnh mẽ như tiếng kèn trận. Nhưng khi nói về cuộc sống hiện tại, bác lại rất giản dị và khiêm tốn. Bác làm tất cả mọi việc vì tình nghĩa và trách nhiệm, không một chút tính toán thiệt hơn. Bác chính là một minh chứng sống cho câu nói "tàn nhưng không phế".

Đối với một học sinh lớp 3 như em, bác Nguyễn Văn Kiểm giống như một cuốn sách lịch sử sống động và đầy cảm xúc. Bác đã dạy cho em biết thế nào là lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự thủy chung. Em hứa sẽ luôn ngoan ngoãn, học tập thật tốt để sau này lớn lên góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp như mong ước của bác. Em mong bác luôn mạnh khỏe để mãi là "người giữ lửa" cho thế hệ chúng em noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn