HÀNH TRÌNH ĐẾN PHÁP TRƯỜNG CÔN ĐẢO
Sáng ngày 23/1/1952, Sáu được áp giải ra xe đi Côn Đảo. Gió biển thổi tung mái tóc dài, mắt cô ngắm nhìn những cánh đồng quê hương lần cuối, những ngôi nhà nhỏ, những đứa trẻ chạy nhảy. Dù biết không còn cơ hội sống, cô vẫn bước đi vững chãi, tay nắm chặt tay song sắt, ánh mắt rực sáng, không hề nao núng.
Trên xe, cô trò chuyện nhỏ với một tù nhân lớn tuổi, an ủi ông:
“Đừng buồn, mọi hy sinh sẽ không vô ích. Đất nước sẽ tự do.”
Người tù xúc động, nghẹn lời, thấy cô bé mới 17 tuổi nhưng tinh thần mạnh mẽ hơn bao người trưởng thành.
Trên đường đến pháp trường, Sáu nhìn ra biển xanh, hít thật sâu mùi muối và gió mặn. Cô thầm nhủ:
“Hãy để trái tim tôi hòa cùng biển cả, hòa cùng quê hương. Tôi sắp trở thành một phần của đất nước này.”



