HÀNH TRÌNH ĐI TÌM CON ĐƯỜNG GIẢI PHÓNG DÂN TỘC
HÀNH TRÌNH ĐI TÌM CON ĐƯỜNG GIẢI PHÓNG DÂN TỘC
Có những con người bước vào lịch sử không phải bằng một khoảnh khắc huy hoàng, mà bằng một hành trình dài đầy gian nan, thử thách. Nguyễn Ái Quốc là một con người như thế. Cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước. Nhân dân phải chịu nhiều áp bức, cuộc sống vô cùng khó khăn. Nhiều phong trào yêu nước đã diễn ra, nhiều người đã đứng lên tìm đường cứu nước, nhưng vẫn chưa tìm được con đường có thể đưa dân tộc đến độc lập.

Có những con người bước vào lịch sử không phải bằng một khoảnh khắc huy hoàng, mà bằng một hành trình dài đầy gian nan, thử thách.
Nguyễn Ái Quốc là một con người như thế.
Cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước. Nhân dân phải chịu nhiều áp bức, cuộc sống vô cùng khó khăn. Nhiều phong trào yêu nước đã diễn ra, nhiều người đã đứng lên tìm đường cứu nước, nhưng vẫn chưa tìm được con đường có thể đưa dân tộc đến độc lập.
Trong hoàn cảnh ấy, một thanh niên Việt Nam tên là Nguyễn Tất Thành đã sớm hình thành một suy nghĩ lớn: phải tìm một con đường mới để cứu nước.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành lên con tàu Amiral Latouche-Tréville, bắt đầu hành trình ra nước ngoài.
Người đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Không có trong tay tiền bạc lớn.
Không có một tổ chức hùng mạnh phía sau.
Chỉ có lòng yêu nước, ý chí và một khát vọng cháy bỏng: tìm con đường giải phóng dân tộc.
Những năm tháng sau đó là một hành trình dài.
Người đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc để kiếm sống. Có lúc làm phụ bếp, có lúc làm thợ, có lúc làm những công việc lao động nặng nhọc. Qua những chuyến đi ấy, Người tận mắt chứng kiến cuộc sống của những người lao động nghèo khổ ở nhiều nơi trên thế giới.
Người nhận ra rằng không chỉ người Việt Nam chịu áp bức. Ở nhiều quốc gia thuộc địa, người dân cũng phải sống trong cảnh mất tự do.
Từ những trải nghiệm đó, Nguyễn Ái Quốc ngày càng hiểu sâu sắc hơn bản chất của chủ nghĩa thực dân và nỗi khổ của các dân tộc bị áp bức.
Năm 1919, tại Pháp, với tên gọi Nguyễn Ái Quốc, Người thay mặt những người Việt Nam yêu nước gửi tới Hội nghị Versailles bản “Yêu sách của nhân dân An Nam”, đòi các quyền tự do, dân chủ và quyền bình đẳng cho người Việt Nam.
Bản yêu sách khi ấy không được các cường quốc chấp nhận.
Nhưng tiếng nói của một người Việt Nam yêu nước đã xuất hiện trên trường quốc tế.
Đó là một dấu mốc quan trọng trên hành trình hoạt động cách mạng của Nguyễn Ái Quốc.
Đặc biệt, năm 1920, khi đọc những luận điểm về vấn đề dân tộc và thuộc địa của V.I. Lênin, Nguyễn Ái Quốc tìm thấy điều mà Người đã tìm kiếm bấy lâu.
Người nhận ra rằng con đường giải phóng dân tộc Việt Nam phải gắn với phong trào cách mạng của những người lao động và các dân tộc bị áp bức.
Từ đây, hành trình của Nguyễn Ái Quốc bước sang một giai đoạn mới.
Người hoạt động ở nhiều nơi, viết báo, tuyên truyền, tổ chức và đào tạo những người yêu nước Việt Nam. Những bài viết của Người góp phần đưa tiếng nói của dân tộc Việt Nam đến với bạn bè quốc tế.
Năm 1925, tại Quảng Châu, Nguyễn Ái Quốc thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, mở các lớp huấn luyện chính trị, truyền bá tư tưởng cách mạng và chuẩn bị lực lượng cho sự ra đời của một chính đảng cách mạng ở Việt Nam.
Đầu năm 1930, dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc, các tổ chức cộng sản ở Việt Nam được thống nhất, dẫn tới sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Từ một người thanh niên rời quê hương năm 1911, Nguyễn Ái Quốc đã dành gần hai thập niên để tìm hiểu thế giới, tìm kiếm con đường cứu nước và chuẩn bị những điều kiện quan trọng cho cách mạng Việt Nam.
Đó không phải là một con đường bằng phẳng.
Đó là con đường của những năm tháng xa quê.
Của những ngày lao động kiếm sống.
Của những lần bị theo dõi, bắt giữ và tù đày.
Của những năm tháng phải sống trong điều kiện thiếu thốn nhưng vẫn giữ vững niềm tin.
Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Ái Quốc trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở những sự kiện lớn của lịch sử.
Đó còn là ý chí của một người trẻ dám ra đi để tìm câu trả lời cho vận mệnh dân tộc.
Người không biết trước hành trình ấy sẽ kéo dài bao lâu.
Nhưng Người tin rằng nếu chưa tìm được con đường đúng thì phải tiếp tục tìm.
Nếu chưa làm được việc lớn thì bắt đầu từ những việc nhỏ.
Nếu gặp khó khăn thì phải kiên trì.
Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải sống trong cảnh chiến tranh, mất nước như thế hệ cha ông.
Nhưng tinh thần của Nguyễn Ái Quốc vẫn có thể trở thành một bài học quý giá.
Đó là bài học về lý tưởng, lòng yêu nước, tinh thần học hỏi, ý chí vượt qua khó khăn và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Mỗi người trẻ hôm nay có thể không phải đi một hành trình dài như Nguyễn Ái Quốc năm xưa.
Nhưng mỗi người đều có thể bắt đầu hành trình của mình bằng việc học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng lịch sử và đóng góp những điều nhỏ bé cho cộng đồng.
Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những thời khắc lớn lao.
Lịch sử còn được làm nên từ ý chí của những con người dám ước mơ, dám hành động và kiên trì theo đuổi điều có ý nghĩa với dân tộc.
Và hành trình ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Ái Quốc năm 1911 chính là một trong những câu chuyện tiêu biểu nhất về tinh thần ấy.
Một người ra đi khi tuổi đời còn trẻ.
Một hành trình bắt đầu từ lòng yêu nước.
Và một khát vọng đã góp phần mở ra con đường mới cho lịch sử dân tộc Việt Nam.



