Hành trình hoàn thiện lời hứa của dân tộc- Việt Nam
Đất nước đã đi qua nửa thế kỷ hòa bình để hồi sinh và vươn mình mạnh mẽ. Nhưng dưới lòng đất mẹ, vẫn còn những cuộc trở về dang dở của hàng vạn người con chưa thể gọi tên. Trả lại danh tính cho các liệt sĩ không chỉ là tri ân, mà là trách nhiệm chính trị thiêng liêng—một cuộc hành quân đặc biệt trong thời bình để giữ trọn lời hứa thủy chung của dân tộc.
Ngày tiếng súng ngừng vang chưa phải là ngày chiến tranh khép lại trong ký ức dân tộc. Chiến tranh chỉ thật sự kết thúc khi người lính cuối cùng được trở về với quê hương bằng chính tên tuổi của mình.
Ngày 30/4/1975 đã khép lại chiến tranh, mở ra kỷ nguyên hòa bình, thống nhất và phát triển của dân tộc. Hơn nửa thế kỷ sau, trên những vùng đất từng là tọa độ lửa, cây rừng đã xanh lại, những nhịp cầu nối liền đôi bờ sông, những công trình hiện đại đang ngày đêm kiến tạo diện mạo một Việt Nam vươn mình mạnh mẽ.
Nhưng hòa bình không đồng nghĩa với sự khép lại của mọi mất mát. Ở tầng sâu của ký ức dân tộc, vẫn còn những cuộc kiếm tìm chưa có điểm dừng. Sau nửa thế kỷ hòa bình, vẫn còn những con số day dứt: gần 230.000 phần mộ liệt sĩ chưa xác định được danh tính tại các nghĩa trang; gần 175.000 hài cốt liệt sĩ chưa được quy tập.
Đằng sau những con số ấy không chỉ là khoảng trống của dữ liệu lịch sử, mà còn là khoảng trống trong biết bao gia đình, nơi nỗi ngóng đợi vẫn kéo dài qua nhiều thế hệ.
Mỗi tấm bia mang dòng chữ "Liệt sĩ chưa xác định được thông tin" không đơn thuần là một ngôi mộ chưa có tên. Đó là một người mẹ chưa biết con mình đang nằm nơi đâu; một người vợ chưa có nơi để thắp nén hương ngày giỗ; là những người con, người cháu lớn lên cùng câu hỏi day dứt: Ông tôi nằm ở đâu? Cha tôi nằm ở đâu?
Chiến tranh đã lấy đi tuổi xuân của biết bao người lính. Nhưng điều day dứt hơn cả là có những người đã hiến dâng trọn cuộc đời cho Tổ quốc mà đến hôm nay vẫn chưa thể trở về với gia đình bằng danh tính của chính mình.
Lịch sử có thể ghi nhớ những chiến công, nhưng đạo lý của một dân tộc còn được đo bằng cách dân tộc ấy ứng xử với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do. Bởi vậy, tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ không chỉ là nhiệm vụ của các lực lượng chức năng hay của những nhà khoa học. Đó là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị và cũng là biểu hiện sinh động của đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" được chuyển hóa thành hành động.
Đó là cách những người đang sống gửi tới những người đã khuất một lời khẳng định giản dị nhưng thiêng liêng: Tổ quốc chưa bao giờ quên các anh
Tác giả: Hà Thủy



