Hành trình không trở lại
Đối với ông Hà Văn Đoan, hành trình lên đường nhập ngũ năm ấy là chuyến đi mà ông vẫn thường gọi là "hành trình không trở lại". Không phải vì ông không trở về quê hương, mà bởi sau ngày khoác lên mình màu áo lính, ông biết mình sẽ không bao giờ còn là chàng trai vô tư của bản Mường năm nào nữa.
Hành trình không trở lại
(Nhân vật: Ông Hà Văn Đoan – tác phẩm sáng tác)
Đối với ông Hà Văn Đoan, hành trình lên đường nhập ngũ năm ấy là chuyến đi mà ông vẫn thường gọi là "hành trình không trở lại". Không phải vì ông không trở về quê hương, mà bởi sau ngày khoác lên mình màu áo lính, ông biết mình sẽ không bao giờ còn là chàng trai vô tư của bản Mường năm nào nữa.
Buổi sáng lên đường, cả bản còn chìm trong màn sương mỏng. Mẹ dậy từ rất sớm đồ nắm xôi nếp, cha lặng lẽ sửa lại quai ba lô cho con. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt của mỗi người đều chất chứa biết bao yêu thương và lo lắng.
Trước khi rời nhà, ông Đoan cúi đầu thắp một nén hương lên bàn thờ tổ tiên rồi quay lại nói với cha mẹ:
"Con xin đi làm tròn bổn phận. Ngày đất nước bình yên, con sẽ trở về."
Con đường từ bản ra trung tâm xã hôm ấy đông kín người tiễn. Tiếng cồng chiêng vang lên xen lẫn những lời dặn dò của người thân.
Bước chân rời quê hương, ông ngoái đầu nhìn lại mái nhà sàn lần cuối. Khói bếp vẫn bay lên giữa màn sương sớm. Hình ảnh ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.
Đơn vị hành quân qua nhiều vùng núi hiểm trở. Có những đêm ngủ dưới tán rừng, lấy ba lô làm gối, lấy bầu trời làm mái nhà. Có những ngày hành quân liên tục, đôi chân phồng rộp nhưng không ai dừng bước.
Điều ông nhớ nhất là tình đồng đội.
Trong những lúc gian nan nhất, mọi người luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua khó khăn. Có đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để tuổi thanh xuân gửi vào đất mẹ.
Mỗi lần tiễn một người đồng đội, ông lại tự nhủ phải sống và chiến đấu xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Nhiều năm sau, ngày hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, ông bước trên chính con đường cũ.
Mái nhà sàn vẫn đó.
Cha mẹ già hơn.
Lũ trẻ trong bản đã lớn lên.
Quê hương đổi thay sau chiến tranh.
Ông chợt nhận ra, chuyến đi năm ấy quả thật là một hành trình không trở lại. Người thanh niên Hà Văn Đoan của tuổi đôi mươi đã ở lại nơi những cánh rừng, những chặng đường hành quân và trong ký ức về những đồng đội không bao giờ trở về.
Trở về chỉ là một người lính đã trưởng thành, mang theo những ký ức không thể nào quên và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Mỗi dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, ông thường nói:
"Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của nhiều người, nhưng cũng dạy chúng tôi biết yêu hòa bình hơn bất cứ điều gì. Các cháu hãy sống xứng đáng với sự hy sinh ấy bằng cách học tập tốt, lao động chăm chỉ và gìn giữ quê hương."
Giờ đây, mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời bình yên của Khả Cửu, ông lại mỉm cười.
Bởi ông hiểu rằng, điều quý giá nhất sau hành trình ấy không phải là những tấm huân chương, mà là được nhìn thấy quê hương thanh bình, trẻ em cắp sách đến trường và tiếng cười thay cho tiếng súng.
Thông điệp: Có những chuyến đi làm thay đổi cả một cuộc đời. Người lính có thể trở về với quê hương, nhưng tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường. Chính sự hy sinh ấy đã góp phần mang đến cuộc sống hòa bình và hạnh phúc cho các thế hệ hôm nay.



