HÀNH TRÌNH NGƯỜI CHIẾN SỸ BIÊN CƯƠNG "CỰ BINH HOÀNG VIẾT SỢI"
HÀNH TRÌNH NGƯỜI CHIẾN SĨ BIÊN CƯƠNG: CỰU CHIẾN BINH HOÀNG VIẾT SỢI
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có biết bao con người âm thầm cống hiến, lặng lẽ hy sinh vì sự bình yên của Tổ quốc. Họ không mang những tấm huân chương lấp lánh, nhưng lại mang trên mình những ký ức chiến trường cháy bỏng, những năm tháng thanh xuân gửi lại nơi biên cương Tổ quốc. Trong số những người lính ấy, cựu chiến binh Hoàng Viết Sợi, sinh ngày 01/7/1960 tại xã Nghĩa Đô, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai (cũ), là một minh chứng sống động cho thế hệ thanh niên thời bấy giờ – những con người đã lên đường với tất cả lòng yêu nước, trách nhiệm và niềm tự hào thiêng liêng.
Những năm cuối thập niên 70 của thế kỷ trước, đất nước vừa bước ra khỏi cuộc kháng chiến chống Mỹ, nhưng biên giới phía Bắc lại bắt đầu âm ỉ những đám mây khói lửa mới. Những thanh niên như Hoàng Viết Sợi khi ấy mới chỉ bước sang tuổi mười tám – cái tuổi của những ước mơ trong trẻo và khát vọng thanh xuân – nhưng tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc họ bước vào một con đường hoàn toàn khác: con đường của trách nhiệm, của lòng dũng cảm, của người lính Cụ Hồ.
Tháng 5 năm 1978, chàng thanh niên Hoàng Viết Sợi lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế về đơn vị C… – E88 – F308 – một đơn vị chủ lực thuộc Sư đoàn 308, thời điểm đóng quân tại Ninh Bình. Những ngày đầu tiên rời xa quê hương Nghĩa Đô thân thương là những ngày đầy bỡ ngỡ, nhưng cũng chất chứa niềm tự hào. Người lính trẻ khoác lên mình bộ quân phục xanh mới, mang trong tim lời dặn dò của gia đình, của xóm bản, của quê hương gửi gắm.
Môi trường quân đội khắc nghiệt, kỷ luật nghiêm minh và cường độ huấn luyện cao là thử thách đầu tiên. Những buổi hành quân bộ chân phồng rộp, những ngày tập bắn, tập chiến thuật dưới nắng gió miền Trung Bộ, những bữa cơm đơn sơ nhưng chan chứa tình đồng đội… tất cả đã dần rèn giũa người thanh niên trẻ thành một người lính thực thụ.
Ba tháng huấn luyện không dài, nhưng lại đủ để biến Hoàng Viết Sợi thành một chiến sĩ kiên cường. Những kỹ năng chiến đấu, những tác phong của người lính được hình thành từ đây và theo ông suốt cuộc đời.
Kết thúc huấn luyện, ông Hoàng Viết Sợi cùng đơn vị nhận nhiệm vụ lên đường lên tỉnh Lào Cai – nơi chiến sự đang trở nên căng thẳng từng ngày. Biên giới phía Bắc khi ấy không chỉ là những ngọn núi trập trùng hay những con suối hiền hòa, mà đã trở thành tuyến đầu nóng bỏng, là nơi quân đội Trung Quốc liên tục gây ra những hành động khiêu khích, xâm chiếm.
Khu vực xã Bản Phiệt, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai (cũ) – nơi đơn vị ông đóng quân – là một trong những điểm nóng của chiến sự. Những ngày đầu đặt chân lên vùng biên giới, người lính trẻ Sợi cảm nhận rõ rệt sự khắc nghiệt của chiến trường: giá rét miền sơn cước, địa hình hiểm trở, thiếu thốn đủ bề, nhưng gian khó nhất vẫn là những cuộc đụng độ liên tiếp, sự rình rập của kẻ thù và thử thách tinh thần của mỗi người lính.
Thời điểm 1978–1984, chiến sự ở biên giới phía Bắc vô cùng ác liệt. Hoàng Viết Sợi, cùng nhiều đồng đội khác, đã ngày đêm bám trụ nơi điểm cao, nơi trận địa, nơi những giao thông hào đầy đất đá, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ông từng kể lại rằng có những đêm gió lạnh thấu xương, người lính phải ôm súng nằm bên hố cá nhân mà vẫn không dám chợp mắt. Có những trận đánh diễn ra nhanh đến mức người lính chỉ kịp nghe tiếng pháo, tiếng đạn, tiếng hô xung phong rồi mọi thứ chìm trong khói bụi. Những hy sinh, mất mát trong đơn vị, những đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình… đã trở thành ký ức ám ảnh nhưng cũng đầy tự hào.
Tuy vậy, trong gian lao cũng có tình người. Những phút giây hiếm hoi bên bếp lửa, những ca nước nóng chuyền tay, những câu chuyện về quê hương, về gia đình… đã trở thành nguồn động viên vô giá. Tình đồng chí – đồng đội ấy, đến hôm nay, sau hơn bốn thập kỷ, vẫn còn nguyên vẹn trong lòng người cựu binh năm nào.
Đến tháng 1 năm 1984, ông Hoàng Viết Sợi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ người lính, trở về quê hương Nghĩa Đô. Nhưng chiến tranh không chỉ để lại trong ông những ký ức đau thương; nó còn trao cho ông bản lĩnh, ý chí và tinh thần vượt khó – những phẩm chất theo ông trong suốt hành trình đời thường.
Trở về địa phương, ông hòa mình vào nhịp sống mới, tích cực lao động sản xuất, đóng góp cho sự phát triển kinh tế – xã hội của xã Nghĩa Đô. Với phong cách mẫu mực của người lính Cụ Hồ, ông luôn đi đầu trong các phong trào, gương mẫu trong cuộc sống, là chỗ dựa tinh thần cho gia đình và là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ trong thôn, bản.
Ngày nay, ở tuổi gần 70, khi nhìn lại quãng đời thanh xuân đã gửi nơi chiến trường, ông Hoàng Viết Sợi có thể tự hào rằng mình đã sống trọn nghĩa với đồng đội – vẹn tình với Tổ quốc. Những năm tháng chiến đấu tại Bản Phiệt không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử biên cương của đất nước. Qua quá trình tham gia quân ngũ, ông trở thành biểu tượng của lòng kiên trung, của tinh thần “vì nước quên thân, vì dân phục vụ”.
Thế hệ trẻ xã Nghĩa Đô hôm nay tự hào khi nhắc đến những người lính năm xưa – những con người bình dị nhưng phi thường. Câu chuyện của ông Hoàng Viết Sợi không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí, nghị lực và trách nhiệm với quê hương.



