HÀNH TRÌNH NGƯỜI LÍNH: KÝ ỨC THỜI HOA LỬA NƠI CHIẾN TRƯỜNG CÁNH ĐỒNG CHUM

- Họ và tên: Ma Doãn Giai.
- Năm sinh: 1944.
- Nơi cư trú hiện nay: Thôn Bản Cuống, xã Minh Quang, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang.
- Đơn vị công tác: Tiểu đội 2, Đại đội 1, Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 158, Sư đoàn 316.
- Chiến trường tham gia: Chiến trường biên giới Lào (mặt trận Cánh đồng Chum - Xiêng Khoảng) từ tháng 09/1966 đến tháng 01/1970.
NỘI DUNG CÂU CHUYỆN
KHÚC TRÁNG CA NƠI CHIẾN HÀO: KÝ ỨC TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG QUẢ CẢM TẠI CÁNH ĐỒNG CHUM CỦA CCB MA DOÃN GIAI
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường Cánh đồng Chum - Xiêng Khoảng (Lào) được mệnh danh là một trong những tọa độ lửa khốc liệt bậc nhất Đông Dương. Nơi đây, bom cày đạn xới từng tấc đất ngọn cây, chứng kiến tinh thần chiến đấu kiên cường, dũng cảm và tình đoàn kết liên minh chiến đấu đặc biệt Việt- Lào. Đối với cựu chiến binh Ma Doãn Giai (thôn Bản Cuống, xã Minh Quang, tỉnh Tuyên Quang), ký ức về trận đánh phục kích mở màn mùa xuân năm 1967 cùng hơn 4 năm kiên cường bám trụ trận địa vẫn là những thước phim lịch sử sống động, bi tráng không bao giờ phai mờ.
Bão lửa Cánh đồng Chum và trận phục kích lịch sử tháng 02/1967
Tháng 9/1966, chàng thanh niên trẻ Ma Doãn Giai rời quê hương Tuyên Quang lên đường tòng quân. Sau những đợt huấn luyện cấp tốc và hành quân vượt núi băng rừng sang chiến trường nước bạn, bác được biên chế vào Tiểu đội 2, Đại đội 1, Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 158 (phối hợp tác chiến cùng Sư đoàn 316). Đến tháng 02/1967, khi tuổi đời và tuổi quân còn rất trẻ, bác đã bước vào trận đánh lớn đầu tiên trong đời lính - một trận phục kích táo bạo đã khắc sâu vào tâm trí người lính trẻ.
Thời điểm đó, lực lượng địch huy động các cánh quân lớn hành quân càn quét, lấn chiếm qua khu vực Cánh đồng Chum hòng cắt đứt tuyến chi viện và tiêu diệt các căn cứ cách mạng của ta. Nắm chắc quy luật di chuyển và địa hình hiểm trở của đối phương, đơn vị của bác Ma Doãn Giai nhận lệnh bí mật ém quân, lập trận địa phục kích đón lõng đường hành quân của địch.
Với lực lượng mỏng, vũ khí mạnh và uy lực nhất của trận đánh lúc bấy giờ là 06 khẩu pháo phản lực DKB. Đêm trước trận đánh, cán bộ, chiến sĩ ta phải gùi cõng từng quả đạn pháo nặng trĩu luồn rừng, bí mật bố trí trận địa trên các sườn đồi hiểm trở dưới sự kiểm soát gắt gao của máy bay do thám địch.
Khi đội hình hành quân đông đảo của địch lọt trọn vào trận địa phục kích, hiệu lệnh tấn công vang lên xé toạc màn sương mù dày đặc. 06 khẩu pháo DKB đồng loạt gầm vang, trút những cơn mưa lửa bão đạn chính xác xuống đội hình quân thù. Bị đánh bất ngờ ngay tại "tử địa", quân địch hoảng loạn, đội hình rối loạn và tìm cách tháo chạy.
Không để kẻ thù kịp hoàn hồn, các chiến sĩ bộ binh, trong đó có người lính trẻ Ma Doãn Giai, đồng loạt nổ súng xung phong, ghìm chặt địch xuống chiến hào. Giữa lúc chiến sự căng thẳng, địch điên cuồng điều máy bay đến oanh tạc chi viện nhằm cứu nguy cho bộ binh. Với sự mưu trí, dũng cảm và tinh thần hiệp đồng tác chiến chuẩn xác, đơn vị ta đã tập trung hỏa lực bắn rơi tại chỗ 01 máy bay của địch, đập tan ý đồ phản kích bằng không quân.
Kết thúc trận đánh vang dội ấy, đơn vị của bác đã tiêu diệt hơn 100 tên địch, bẻ gãy hoàn toàn cuộc hành quân lấn chiếm, lập nên một chiến công rực rỡ nơi mặt trận Xiêng Khoảng, tiếp thêm niềm tin son sắt vào vũ khí và bản lĩnh chiến đấu của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Bốn năm gan góc nơi tuyến lửa và giây phút sinh tử tháng 01/1970
Chiến thắng giòn giã của trận đánh tháng 02/1967 là bước thử lửa đầu tiên, tôi luyện chàng trai trẻ Bản Cuống trở thành một người lính dày dạn kinh nghiệm chiến trường. Trong suốt hơn 4 năm tiếp theo (1967 - 1970), bác Ma Doãn Giai cùng đồng đội tiếp tục kiên cường bám trụ mặt trận Cánh đồng Chum - Xiêng Khoảng đầy gian nan, thử thách.
Đó là chuỗi ngày ròng rã đối mặt với các đợt ném bom rải thảm ác liệt của pháo đài bay B-52, những cơn mưa rừng xối xả làm ngập chiến hào và những trận sốt rét rừng run cầm cập. Nhiều đồng chí, đồng đội thân thiết của bác đã anh dũng hy sinh, vĩnh viễn nằm lại nơi đất bạn Lào. Nén đau thương thành hành động, người lính trẻ Ma Doãn Giai cùng đồng đội luôn giữ vững lời thề chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất, từng cao điểm chiến lược để giữ vững vùng giải phóng.
Đến tháng 01/1970, trong một trận giao tranh ác liệt chống lại đợt phản kích quy mô lớn của địch, bác Ma Doãn Giai không may bị thương nặng do trúng mảnh pháo của đối phương. Trải qua những ngày điều trị khẩn cấp nơi hầm quân y dã chiến và các tuyến điều trị phía sau, do tỷ lệ thương tật cao, sức khỏe giảm sút nghiêm trọng, bác được cấp trên cho xuất ngũ, giải quyết chế độ phục viên để trở về quê nhà tiếp tục cống hiến nơi hậu phương.
Khắc ghi giá trị hòa bình - Tiếp lửa truyền thống cho mai sau
Trở về quê hương thôn Bản Cuống, mang theo thương tật trên cơ thể và những ký ức không thể nào quên về 4 năm khói lửa Cánh đồng Chum, bác Ma Doãn Giai luôn trân trọng từng phút giây hòa bình của hôm nay.
Mỗi khi nhắc lại trận đánh mở màn diệt hơn 100 tên địch hay những giây phút cận kề sinh tử nơi chiến hào, ánh mắt người cựu chiến binh già lại bừng sáng niềm tự hào xen lẫn xúc động bồi hồi:
"Nơi chiến trường ngày ấy, đối mặt với bom gầm đạn réo, chúng tôi không ai nghĩ đến sự sống chết của riêng mình. Chỉ có một ý chí duy nhất: Đã nổ súng là phải tiêu diệt địch, giữ vững trận địa để bảo vệ đồng bào, bảo vệ tình hữu nghị Việt i Lào và giành lại độc lập cho Tổ quốc. Hòa bình hôm nay thiêng liêng và vô giá lắm, được đánh đổi bằng máu xương của biết bao đồng đội đã ngã xuống. Mong rằng thế hệ trẻ hôm nay không bao giờ lãng quên truyền thống vẻ vang ấy, luôn nỗ lực học tập, lao động và cống hiến hết mình để bảo vệ thành quả cha ông đã dày công vun đắp."
Khúc tráng ca của cựu chiến binh Ma Doãn Giai cùng thế hệ cha anh nơi chiến trường biên giới sẽ mãi là bài học lịch sử vô giá, là tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, tinh thần quốc tế cao cả để tuổi trẻ hôm nay vững bước trên con đường dựng xây và bảo vệ quê hương Tuyên Quang ngày càng phát triển vững bền.



