Ký ức không thể nào quên 2
HÀNH TRÌNH NGƯỜI LÍNH: KÝ ỨC THỜI HOA LỬA NƠI CHIẾN TRƯỜNG CÁNH ĐỒNG CHUM
- Họ và tên: Ma Doãn Giai.
- Năm sinh: 1944.
- Nơi cư trú hiện nay: Thôn Bản Cuống, xã Minh Quang, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang.
- Đơn vị công tác: Tiểu đội 2, Đại đội 1, Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 158, Sư đoàn 316.
- Chiến trường tham gia: Chiến trường biên giới Lào (mặt trận Cánh đồng Chum - Xiêng Khoảng) từ tháng 09/1966 đến tháng 01/1970.
NỘI DUNG CÂU CHUYỆN
Mỗi tấc đất, ngọn đồi trên dải đất hình chữ S và nơi chiến trường biên giới năm xưa đều in đậm dấu chân của lớp lớp thế hệ cha anh - những người lính đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân vì nền độc lập tự do của Tổ quốc và vì nghĩa vụ quốc tế cao cả. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một “thời hoa lửa” kiên cường, bất khuất vẫn vẹn nguyên trong tâm trí của những người cựu chiến binh năm ấy. Trở về xã Minh Quang, tỉnh Tuyên Quang, chúng tôi có dịp được lắng nghe câu chuyện đầy xúc động về cuộc đời quân ngũ của cựu chiến binh Ma Doãn Giai - người lính kiên trung của Sư đoàn 316 Bông Lau anh hùng.
Gác lại việc làng, nghe theo tiếng gọi non sông
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Bản Cuống, xã Minh Quang, chàng thanh niên dân tộc Tày Ma Doãn Giai sớm hun đúc trong mình lòng yêu nước nồng nàn. Năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, khắp nơi sôi sục khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", người thanh niên Ma Doãn Giai tròn 22 tuổi đã hăng hái viết đơn tình nguyện tòng quân nhập ngũ vào tháng 9 năm 1966.
Rời xa nương rẫy, gác lại ruộng đồng và mái nhà sàn thân thương nơi quê hương, người lính trẻ mang theo niềm tin tất thắng của hậu phương lên đường. Bác được biên chế vào Tiểu đội 2, Đại đội 1, Tiểu đoàn 11, thuộc Trung đoàn 158, Sư đoàn 316 - một trong những đơn vị chủ lực cơ động thiện chiến của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Hơn 4 năm bám trụ "chảo lửa" Cánh đồng Chum - Xiêng Khoảng, Lào
Sau thời gian huấn luyện khắt khe, hành quân vượt đèo lội suối sang nước bạn Lào, bác cùng đồng đội trực tiếp nhận nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ vùng giải phóng tại địa bàn trọng điểm Cánh đồng Chum, tỉnh Xiêng Khoảng. Nơi đây những năm 1966 - 1970 được ví như "chảo lửa", một túi bom khổng lồ khi địch liên tục trút bom đạn ác liệt và mở các cuộc hành quân lấn chiếm hòng tiêu diệt lực lượng cách mạng.
Suốt hơn 4 năm kiên cường bám trụ nơi xứ người, bác Ma Doãn Giai cùng đồng đội đã nếm trải muôn vàn gian khổ. Đó là những ngày luồn rừng, đào công sự xuyên đêm dưới làn đạn pháo dày đặc; là những bữa cơm vắt trộn tro đất, hạt muối bẻ đôi và ngụm nước suối chia nhau giữa cơn sốt rét rừng hành hạ. Đối mặt với hỏa lực vượt trội của đối phương, tinh thần đoàn kết quốc tế trong sáng Việt - Lào cùng tình đồng chí, đồng đội keo sơn đã trở thành điểm tựa vững chắc để bác và đơn vị bám chắc trận địa, giữ vững từng cao điểm huyết mạch.
Đến tháng 01 năm 1970, trong một đợt chiến đấu ngoan cường ngăn chặn bước tiến của địch, bác Ma Doãn Giai đã bị thương do trúng mảnh hỏa lực của đối phương. Trải qua quá trình điều trị tại tuyến quân y dã chiến, do thương tật nặng làm suy giảm sức khỏe, bác được cấp trên cho xuất ngũ, giải quyết chế độ phục viên để trở về quê nhà tiếp tục cống hiến nơi hậu phương.
Trở về với đời thường, sáng mãi phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ"
Trở về mảnh đất Bản Cuống thân thương với những vết sẹo chiến tranh còn in hằn trên cơ thể, người lính Cụ Hồ Ma Doãn Giai không một lời than vãn. Bác nhanh chóng hòa nhịp với đời sống lao động sản xuất, tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước, xây dựng đời sống văn hóa mới tại địa phương.
Trong đời sống thường nhật, bác luôn là một tấm gương mẫu mực, một người cựu chiến binh trách nhiệm, thường xuyên giáo dục con cháu về truyền thống kiên cường của cha ông, chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những trang sử của một thời bom đạn khép lại nhường chỗ cho màu xanh no ấm trên những thửa ruộng bậc thang Minh Quang. Nhưng hành trình cống hiến thầm lặng và tinh thần quả cảm của cựu chiến binh Ma Doãn Giai sẽ mãi là ngọn lửa sáng soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay, nhắc nhở đoàn viên, thanh niên luôn khắc ghi công ơn to lớn của các thế hệ đi trước và nỗ lực cống hiến xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Lời nhắn nhủ gửi gắm thế hệ trẻ hôm nay
Ngồi bên chén trà ấm giữa căn nhà yên bình hôm nay, khi nhắc về những năm tháng hoa lửa đã qua, ánh mắt của người lính già Ma Doãn Giai lại rưng rưng niềm xúc động. Bác nắm chặt tay thế hệ trẻ chúng tôi và gửi gắm những lời dặn dò đầy tâm huyết:
"Thế hệ các bác ngày xưa lên đường chiến đấu chỉ có một khát vọng cháy bỏng duy nhất: Giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc, để con cháu đời sau được sống trong ấm no, thanh bình. Độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả xương máu của bao lớp đồng chí, đồng đội đã ngã xuống nơi chiến trường. Bác chỉ mong các cháu thanh niên hôm nay hãy luôn khắc ghi truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương, biết trân quý từng phút giây hòa bình. Tuổi trẻ hãy ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, tích lũy tri thức, nuôi dưỡng hoài bão lớn và sẵn sàng cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương Minh Quang cũng như đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh."
Những lời căn dặn chân tình, mộc mạc mà chứa chan tình cảm của bác Ma Doãn Giai chính là nguồn động lực to lớn, thôi thúc mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay phải sống trách nhiệm hơn, xứng đáng với sự hy sinh vô bờ bến của thế hệ cha anh đi trước.



