Cựu chiến binh

HÀNH TRÌNH NGƯỜI LÍNH NGUYỄN THẾ SƠN – BẢN HÙNG CA CỦA LÒNG YÊU NƯỚC

Đắk Lắk24/12/2025Nông Minh Nhật (Đoàn xã Ea Drăng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HÀNH TRÌNH NGƯỜI LÍNH NGUYỄN THẾ SƠN – BẢN HÙNG CA CỦA LÒNG YÊU NƯỚC

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những con người không khắc tên mình trên bia đá, không xuất hiện nhiều trong sách vở, nhưng cuộc đời họ chính là những trang sử sống, được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương. Bác Nguyễn Thế Sơn – một người lính từng tham gia chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế cao cả tại Campuchia – là một con người như thế.

Năm 1982, khi đất nước còn đang gồng mình khắc phục hậu quả nặng nề của chiến tranh, chàng trai trẻ Nguyễn Thế Sơn rời quê hương Thanh Hoá, tạm biệt gia đình, khoác lên mình màu áo lính. Đó là thời điểm mà sự lựa chọn lên đường nhập ngũ không chỉ đòi hỏi sức khỏe, mà còn cần một tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước sâu sắc. Khi ấy, bác chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, nhưng trong tim đã mang theo khát vọng lớn lao: được cống hiến cho Tổ quốc, dù phải hy sinh tuổi trẻ của mình.

Bác được biên chế vào Sư đoàn 442. Từ quê nhà Thanh Hoá, bác cùng đồng đội hành quân vào Hố Nai. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ: tập luyện nghiêm khắc, hành quân đường dài, thiếu thốn vật chất và nỗi nhớ nhà luôn thường trực. Nhưng chính trong môi trường ấy, bác dần trưởng thành, hiểu rõ thế nào là kỷ luật quân đội, thế nào là tình đồng chí, đồng đội – những con người sẵn sàng sống chết vì nhau.

Từ Hố Nai, đơn vị tiếp tục cơ động vào Tây Ninh. Nơi đây là tuyến đầu quan trọng, chuẩn bị cho nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Khi lệnh xuất quân vang lên, bác Nguyễn Thế Sơn cùng đồng đội tiến vào tỉnh Battambang, thực hiện nhiệm vụ giúp nhân dân Campuchia chống lại tập đoàn diệt chủng Pôn Pốt. Đó là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm nhưng mang ý nghĩa nhân đạo và quốc tế sâu sắc.

Trong những năm tháng chiến đấu nơi đất bạn, bác được biên chế về Sư đoàn 309, thuộc Mặt trận 479, Quân khu 7. Chiến trường Campuchia khốc liệt hơn bất cứ điều gì bác từng hình dung. Rừng sâu nước độc, khí hậu khắc nghiệt, đặc biệt là bom mìn cài dày đặc khắp nơi. Chỉ một bước đi sai lầm cũng có thể đánh đổi bằng cả mạng sống. Giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết, điều giúp bác đứng vững, chiến đấu kiên cường chính là tình yêu quê hương, lòng trung thành với Tổ quốc và tinh thần trách nhiệm của người lính cách mạng. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong lòng bác không phải là những chiến công, mà là tình đồng đội keo sơn gắn bó. Trong gian khổ, những người lính trẻ yêu thương nhau như ruột thịt, sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi. Nhưng chiến tranh cũng để lại những mất mát không gì bù đắp được. Bác không bao giờ quên người đồng đội mà bác kính trọng nhất – đồng chí Đại tá, Sư trưởng Nguyễn Văn Hồng. Trong một lần làm nhiệm vụ, đồng chí không may dẫm phải mìn, bị đứt lìa hai chân và anh dũng hy sinh. Sự hy sinh ấy trở thành nỗi đau lớn lao, đồng thời cũng là động lực để những người ở lại tiếp tục chiến đấu, không cho phép mình chùn bước.

Điều khiến bác Nguyễn Thế Sơn đau buồn nhất là chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, chỉ mới mười tám, đôi mươi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Họ ra đi khi chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của đời thường. Sau này, các liệt sĩ được đưa về Tổ quốc, an nghỉ tại nghĩa trang ở Vũng Tàu. Mỗi nấm mồ là một câu chuyện, một cuộc đời còn dang dở, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình.

Hoàn thành nhiệm vụ, bác Nguyễn Thế Sơn trở về trong niềm tự hào lặng lẽ. Điều bác trân quý nhất trong cuộc đời mình là đã góp phần nhỏ bé vào việc giành lại hòa bình, được đứng trong hàng ngũ của Đảng, Nhà nước và Nhân dân, cầm súng bảo vệ Tổ quốc trong những năm tháng gian lao. Đó là niềm vinh dự lớn lao mà không phải ai cũng có được.

Nhìn về thế hệ trẻ hôm nay, bác luôn gửi gắm những lời động viên chân thành: hãy trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Hãy học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước. Đừng quên lịch sử, bởi khi còn nhớ, là còn biết ơn; khi còn biết ơn, là còn giữ được cội nguồn. Hành trình của bác Nguyễn Thế Sơn là minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: trung thành, dũng cảm, giàu lòng nhân ái và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết. Câu chuyện ấy không chỉ là một bài dự thi, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi chúng ta – hãy sống sao cho xứng đáng với hòa bình hôm nay, được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn