Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Hành trình người lính từ Quỳnh Lý đến Thành Cổ Quảng Trị

Câu chuyện kể về cuộc đời và hành trình chiến đấu đầy gian khổ nhưng anh dũng của một người lính quê Quỳnh Lý, sinh năm 1952. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng và Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ năm 1972, hành quân qua những trọng điểm bom đạn khốc liệt, trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị trong những ngày ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Với tinh thần quả cảm, tình đồng đội sâu nặng và ý chí sắt đá, ông đã góp phần nhỏ bé nhưng ý nghĩa vào thắng lợi chung c

Hưng Yên15/12/2025Vũ Trọng Chương (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nội tôi sinh năm 1952, tại một làng quê bé nhỏ thôn Quỳnh Lý, nơi có truyền thống đánh giặc ngoại xâm và chống thực dân Pháp xâm lược. Lớn lên, ông tôi đi học và tham gia nhiều công tác ở địa phương nhưng rồi Đế Quốc Mỹ sang xâm lược đất nước ta chia cắt hai miền Nam Bắc. Ngày 3/1/1972, ông tôi đã nghe theo tiếng gọi của đảng, tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc lên đường đánh giặc cứu nước.

Ngày đầu, ông tôi được biên chế vào đại đội 20, sư đoàn 320B. Với tiếng gọi khẩn thiết của chiến trường, ông tôi vừa hành quân vừa huấn luyện. Thời ấy, địch leo thang đánh phá ra miền Bắc ác liệt. Với lòng

căm thù giặc sâu sắc, đoàn quân vẫn dũng cảm vượt qua các trọng

điểm như đèo ngang, phà Bến Thủy, ngã 3 Đồng Lộc và nhiều điểm

địch tập trung đánh bom khác. Qúa trình hành quân là thời tiết khắc nghiệt: mưa dầm gió bấc, miền Trung thì gió Lào bỏng da cháy thịt,

muỗi nhiều vắt lắm làm cho bộ đội ta bị sốt rét ác tính nhưng không

gì cản nổi ý chí quyết tâm của bộ đội ta háo hức đi đánh giặc. Tháng 6/1972, ông tôi và đồng đội đã có mặt tại thành Cổ Quảng Trị. Lúc ấy, địch nống ra quyết chiếm, ta quyết giữ thành Cổ Quảng Trị. Với sức mạnh quân sự của địch, nào là B52, pháo mặt đất, pháo biển và các loại máy bay hiểm trợ cho nhiều sư đoàn địch xông lên. Ông tôi và đồng đội đào hào làm hầm để ẩn nấp dưới mưa bom, bão đạn của địch nhưng vẫn phản công bẻ gãy, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của chúng. Có những đồng chí đã bị thương nặng như đồng chí Boong đã nhờ ông tôi cắt cánh tay trái bị thương để tiếp tục chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Nhiều tấm gương chiến đấu, hi sinh anh dũng nhưng vẫn ôm nhau và hứa quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của tổ quốc.

Với một hành động gương mẫu và chiến đấu dũng cảm, ông tôi đã được cấp trên cử đi học ở Trường Sĩ Quan Lục Quân. Nhớ lại một thời hoa lửa, ông tôi đã góp một phần nho nhỏ vào trong cuộc kháng chiến

chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam, thống nhất tổ quốc. Giờ đây

đã ở tuổi ngoài 70, là Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam, hội viên hội

Cựu Chiến Binh Việt Nam, ông tôi vẫn tham gia vào xây dựng phong trào nông thôn mới, nông thôn mới hiện đại, xây dựng gia đình hạnh phúc

văn minh, đoàn kết xóm làng ngày ngày phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn