Hành trình ra pháp trường của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi
Hành trình ra pháp trường của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi
Giữa tiếng xích sắt lạnh băng và ánh mắt kiên định, Nguyễn Văn Trỗi bước ra pháp trường như bước vào bất tử của một lý tưởng. Đó là sáng 15 tháng 10 năm 1964, tại sân bắn Chí Hòa, nơi chính quyền Sài Gòn sẽ thực hiện án tử hình chiến sĩ cách mạng trẻ tuổi, nhưng lại để lại một tấm gương bất khuất vĩnh cửu. Nguyễn Văn Trỗi sinh ra năm 1940 tại xã Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, con của một gia đình bần nông mồ côi mẹ từ nhỏ. Sau năm 1956, gia đình anh di chuyển đến Sài Gòn, anh vừa học nghề điện vừa làm công nhân nhà máy điện Chợ Quán. Trong không khí chiến tranh đặc biệt lan rộng ở miền Nam, anh đã bắt liên lạc với tổ chức cách mạng, kết nạp vào đoàn thanh niên nhân dân cách mạng và tình nguyện gia nhập đội biệt động 65 vào tháng 2 năm 1964. Tháng 5 cùng năm, anh nhận nhiệm vụ gài mìn tại cầu Công Lý để ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara đang trên đường đi ra sân bay Tân Sơn Nhất. Nhưng kế hoạch bị lộ, tối ngày 9 tháng 5, anh bị bắt khi đang chuẩn bị hệ thống kích nổ dưới chân cầu. Trong hơn 5 tháng giam giữ, chính quyền Sài Gòn đã dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ, mua chuộc đến tra tấn dã man, nhưng không thể khuất phục được tinh thần kiên cường của chiến sĩ cách mạng. Ngày 10 tháng 8, anh bị kết án tử hình tại tòa án quân sự, khi tên quan tòa hỏi anh muốn nói gì, anh đáp thẳng thắn: "Tôi chỉ muốn nói vắn tắt một câu: tôi rất tiếc chưa giết được Mác-na-ma-ra". Sáng ngày ra pháp trường, chân anh vẫn còn đau do lần nhảy lầu vượt ngục không thành, người anh gầy yếu do chế độ hà khắc nhà giam, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực quyết tâm. Khi địch chuẩn bị bịt mắt, anh giật tấm băng đen và nói: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi". Anh đứng thẳng, lưng không cúi một chút, từng bước một đi đến vị trí được đặt nòng súng, như đang bước vào một ca làm việc bình thường thay vì đối diện cái chết. Trong những phút cuối cùng, trước sự chứng kiến của nhiều phóng viên nước ngoài, anh hô to tiếng: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Tiếng hô vang chạm vào tường pháp trường, vang dội khắp sân bắn, khiến những người trong đó nín thở ngưỡng mộ chí khí lẫm liệt của anh hùng trẻ tuổi.Sau khi loạt đạn nổ chói lòa, thân người anh đổ xuống, nhưng tiếng hô vang không bao giờ tắt đi. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết bút tích dưới tấm hình anh hùng trước pháp trường: "Vì Tổ quốc, vì nhân dân, liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi đã anh dũng đấu tranh chống đế quốc Mỹ đến hơi thở cuối cùng. Chí khí lẫm liệt của anh hùng Trỗi là một tấm gương cách mạng sáng ngời cho mọi người yêu nước - nhất là cho các cháu thanh niên học tập!". Hiện nay, di tích Pháp trường Chí Hòa đã trở thành nơi gìn giữ ký ức về anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, là bài học giáo dục cách mạng cho hàng triệu thế hệ thanh niên Việt Nam, luôn nhớ và noi theo tấm gương lòng yêu nước, chí khí bất khuất của người con đất Việt.:>:o:-(


