Cựu chiến binh

HÀNH TRÌNH RA TIỀN TUYẾN CỦA CỰU CHIẾN BINH HỨA CHÂU BAN

Lào Cai07/12/2025Hứa Văn Chung (Chi đoàn thôn Làng Đẩu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ ngày 20/8/1971, tập trung tại huyện đội Bảo Yên, tỉnh Hoàng Liên Sơn. Hôm sau, đơn vị hành quân xuống tỉnh đội Yên Bái, đóng quân huấn luyện ở xã Thịnh Hưng được bốn tháng. Cuối tối 21/12/1971, chúng tôi lại khoác ba lô hành quân về Đại Từ – Bắc Thái, tiếp tục huấn luyện đến 4/8/1972.

Đêm ấy, toàn đơn vị rời Đại Từ, hành quân xuống ga Thái Nguyên, lên tàu tiến vào Nam. Tàu chạy xuyên đêm, tiếng bom đạn vọng lại như dội vào lòng mỗi người lính trẻ. Trung bình khi đó tôi mới đôi mươi, nghĩ về gia đình mà không dám nói thành lời.

Đến 10/10/1972, chúng tôi nhập vào đơn vị chiến đấu tại Quảng Trị, đứng chân ở đồi 367, đánh nhau với quân ngụy suốt những tháng ngày khốc liệt. Đạn pháo nổ sát bên, mùi đất cháy và thuốc súng hoà lẫn vào nhau, ngày nào cũng có đồng đội phải nằm lại.

Tháng 2/1973, đơn vị rút về Cam Lộ củng cố quân số. Được mấy bữa yên, lại nhận lệnh hành quân vào ngọn đồi 1062 – Thượng Đức (Quảng Nam). Giữ chốt ở 1062 là thời gian ác liệt bậc nhất trong đời lính của tôi.

1062 – Nơi ngày nào cũng có người ngã xuống

Địch ban ngày nghỉ, nhưng đêm xuống là pháo biển bắn sáng rực cả bầu trời. Chúng bắn pháo sáng để phát hiện vị trí của ta rồi nã đạn. Cả đơn vị phải nằm dưới hầm, chỉ bò lên khi cần vận tải hoặc cõng thương binh về tuyến sau.

Có những chuyến đi đêm, không dám bật đèn, tôi đã từng lạc hướng, cõng cả lính ngụy về hầm mà không biết. Đến sáng mới thấy: không phải quân ta. Rồi lại phải quay lên, tìm đồng đội mình – nhiều người chìm dưới đất đá, nhiều người không còn nguyên vẹn.
Không nhớ nổi chôn bao nhiêu người. Hầu như ngày nào cũng phải đào huyệt cho đồng đội. Đêm nằm dưới hầm, chỉ nghe tiếng pháo dội lên như nện vào ngực.

Đồi 1062 nằm phía tây Thành Cổ Quảng Trị – đúng nghĩa là “cửa tử”.

Từ 1062 tiến đánh Đà Nẵng (28/3/1974)

Tối 28/3/1974, nhận lệnh hành quân đánh vào thành phố Đà Nẵng. Cả đơn vị đi đường núi, vòng qua các cung đường hiểm trở, xuyên rừng xuyên suối. Đêm ấy tiến thẳng vào sân bay Nước Mặn. Lúc đó tôi bị thất lạc đơn vị, phải mất hai ngày mới tìm lại được anh em ở ngã ba Hoà Cầm.

Nghỉ tại Phú Thịnh – ngoại thành Đà Nẵng đến giữa tháng 4/1975. Mọi người đều biết: cuộc đánh lớn cuối cùng đang đến gần…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn