HÀNH TRÌNH RÚT LUI QUA CÁNH RỪNG SÁNG SỚM
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trước bình minh, tổ đặc công bắt đầu hành trình rút lui. Đây là giai đoạn tưởng như nhẹ nhàng hơn nhưng thực tế lại tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm, đòi hỏi sự tỉnh táo và tinh thần kỷ luật cao độ.
Khi những tia sáng đầu tiên bắt đầu xuất hiện nơi chân trời, tổ đặc công của bác Vũ Minh Quân cũng bắt đầu rời khỏi khu vực nhiệm vụ.
Sau một đêm dài căng thẳng, ai cũng cảm nhận rõ sự mệt mỏi.
Những đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ.
Những cánh tay và đôi chân tê cứng sau nhiều giờ di chuyển, ẩn nấp và quan sát.
Thế nhưng không ai cho phép mình chủ quan.
Bởi những người lính đặc công đều hiểu rằng nhiệm vụ chỉ thực sự kết thúc khi toàn đội trở về an toàn.
Người chỉ huy nhanh chóng sắp xếp lại đội hình.
Mọi người di chuyển theo đúng tuyến đường đã được xác định từ trước.
Khác với lúc tiến vào, ánh sáng ban mai khiến việc ẩn mình trở nên khó khăn hơn.
Mỗi vị trí trống trải đều phải được tính toán cẩn thận.
Mỗi bước chân đều phải giữ sự kín đáo tối đa.
Bác Quân đi ở phía giữa đội hình.
Ông liên tục quan sát hai bên.
Những bụi cây, những thân gỗ lớn và các mô đất tự nhiên trở thành nơi che chắn tạm thời cho cả tổ.
Không khí buổi sáng trong rừng khá dễ chịu.
Sương đêm vẫn còn đọng trên lá.
Những giọt nước nhỏ lấp lánh dưới ánh sáng đầu ngày.
Nếu không phải đang trong thời chiến, khung cảnh ấy có thể rất đẹp và yên bình.
Nhưng với những người lính lúc ấy, mọi sự chú ý đều dành cho nhiệm vụ.
Đi được một quãng khá xa, tổ đặc công tạm dừng nghỉ ngắn.
Không ai nói chuyện lớn tiếng.
Mỗi người tranh thủ uống một ngụm nước nhỏ.
Kiểm tra lại trang bị.
Sau đó tiếp tục lên đường.
Trong lúc nghỉ, bác Quân nhìn sang những người đồng đội bên cạnh.
Khuôn mặt ai cũng lấm bụi đất.
Có người quần áo còn dính đầy bùn.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhất chính là ánh mắt của họ.
Đó là ánh mắt của những người vừa cùng nhau vượt qua một thử thách khó khăn.
Không cần nói nhiều.
Chỉ cần nhìn nhau cũng đủ hiểu.
Tiếp tục hành quân, địa hình bắt đầu trở nên phức tạp hơn.
Những đoạn dốc trơn trượt xuất hiện liên tiếp.
Có nơi cây cối đổ ngổn ngang do mưa bão trước đó.
Mỗi lần vượt qua đều cần sự hỗ trợ lẫn nhau.
Người đi trước giúp người phía sau.
Người phía sau cảnh giới cho người đi trước.
Tinh thần đồng đội luôn hiện diện trong từng bước chân.
Đến gần trưa, nắng bắt đầu xuyên qua những tán cây.
Nhiệt độ tăng dần.
Sự mệt mỏi cũng rõ hơn.
Nhưng không ai phàn nàn.
Những năm tháng chiến tranh đã rèn luyện cho họ khả năng chịu đựng phi thường.
Bác Quân kể rằng điều khiến ông cảm thấy yên tâm nhất trong những chuyến hành quân như vậy chính là được ở bên đồng đội.
Dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, chỉ cần mọi người còn sát cánh bên nhau thì vẫn có thể vượt qua.
Đó là sức mạnh lớn nhất của người lính.
Đầu giờ chiều, tổ đặc công cuối cùng cũng tiếp cận được khu vực an toàn của đơn vị.
Khi nhìn thấy những đồng đội đang chờ đón phía trước, ai nấy đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Không có những cái ôm thật chặt.
Không có những lời chúc mừng ồn ào.
Chỉ có những nụ cười giản dị.
Những cái bắt tay thật chắc.
Và những ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Bởi tất cả đều hiểu giá trị của việc cùng nhau trở về.
Sau khi báo cáo hoàn thành nhiệm vụ, mọi người mới có thời gian nghỉ ngơi.
Bác Quân ngồi tựa lưng vào gốc cây lớn.
Lần đầu tiên sau nhiều giờ liền, ông cho phép mình thả lỏng.
Ngước nhìn bầu trời trong xanh phía trên tán lá.
Ông cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại hành trình rút lui ấy, bác Quân vẫn luôn coi đó là một phần quan trọng của nhiệm vụ.
Ông thường nói:
“Chiến thắng không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ. Chiến thắng còn là đưa được đồng đội trở về an toàn.”
Câu nói ấy phản ánh rất rõ suy nghĩ của những người lính đặc công năm xưa.
Họ không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm.
Mà còn bằng tình đồng đội sâu sắc và trách nhiệm đối với nhau.
Hành trình rút lui qua cánh rừng sáng sớm đã khép lại một nhiệm vụ đầy thử thách.
Nhưng ký ức về những bước chân lặng lẽ giữa rừng, về tình đồng đội và niềm tin chiến thắng vẫn còn theo bác Vũ Minh Quân suốt cuộc đời.
Đó là những ký ức đẹp, giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng của một thời hoa lửa không thể nào quên.



