Thân nhân liệt sĩ, người có công

HÀNH TRÌNH THẦM LẶNG

Ông Nguyễn Thái Lang, là một người chiến sĩ trẻ tuổi đã lên đường khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất. Ông là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải – trinh sát của Quân đội Nhân dân Việt Nam, đảm nhiệm nhiệm vụ vận chuyển vũ khí, tài liệu và lương thực vào chiến trường miền Nam. Công việc này đòi hỏi sự gan dạ và ý chí thép bởi mỗi chuyến đi đều phải băng rừng vượt suối trong bom đạn, đối mặt với những trận mưa bom của kẻ thù.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Diệu Linh (Đoàn xã Bình Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng quân ngũ, ông Nguyễn Thái Lang luôn là người tiền phong xông pha nơi nguy hiểm nhất. Một lần đơn vị bị địch ném bom bất ngờ, ông đã dũng cảm quay lại đưa đồng đội bị thương ra ngoài và cố gắng bảo vệ hồ sơ mật của đơn vị. Sau sự kiện đó, ông được đồng đội gọi là “người lính kiên trung không biết sợ hãi”. Từ năm 1971 đến giữa năm 1972, ông tiếp tục tham gia hàng loạt nhiệm vụ vận tải quan trọng. Dẫu biết hiểm nguy cận kề, ông vẫn nói: “Còn hàng đến nơi, còn miền Nam có sức để tiến lên.”

Tháng 6 năm 1972, trong một chuyến công tác đặc biệt, ông đã anh dũng hy sinh khi cố gắng bảo vệ đoàn hàng trước trận bom dữ dội của kẻ thù. Sự hy sinh của ông góp phần giữ an toàn cho đơn vị và bảo đảm nguồn tiếp tế được chuyển đến chiến trường đúng thời điểm. Ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Liệt sĩ, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho đồng đội, cho gia đình và cho Tổ quốc.

Sự ra đi của cha để lại một khoảng trống lớn trong lòng bà Nguyệt và mẹ bà. Tuổi thơ của bà gắn liền với ánh đèn dầu leo lét, với chiếc bàn gỗ cũ nơi mẹ bà luôn đặt trang trọng tấm ảnh người cha đã hy sinh. Những kỷ vật còn sót lại – chiếc áo lính đã sờn vai, cuốn sổ tay ghi dở – trở thành báu vật tuổi thơ, nuôi lớn trong bà niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc. Mẹ bà, một người phụ nữ chịu nhiều vất vả, vẫn luôn dạy bà rằng: “Con phải sống sao cho xứng với người đã ngã xuống.”

Lời dạy ấy theo bà suốt những năm tháng trưởng thành. Khi có cơ hội lựa chọn tương lai, bà quyết định bước vào ngành Công an – không phải vì danh tiếng mà vì muốn tiếp nối con đường cha đã chọn. Bà được phân công về Phòng Hồ sơ nghiệp vụ – Công an Thành phố Hà Nội, một đơn vị không ồn ào nhưng đóng vai trò quan trọng trong việc lưu trữ và quản lý thông tin phục vụ công tác điều tra và bảo đảm an ninh.

Công việc của bà Nguyệt là tiếp xúc với hàng ngàn hồ sơ khác nhau, với những dữ liệu đã nhuốm màu thời gian. Có hồ sơ ghi lại hành trình của những chiến sĩ đã hy sinh. Có tập tài liệu là lời nhắn gửi cuối cùng của ai đó trước khi rời mái nhà thân thương. Bởi vậy, bà luôn làm việc với tất cả sự cẩn trọng và trân trọng, như thể đang gìn giữ những mảnh ghép của lịch sử.

Không chỉ là người cán bộ tận tụy, bà còn là người con luôn hướng về cội nguồn. Nhiều năm liền, bà tham gia tích cực các hoạt động tri ân liệt sĩ, thăm hỏi gia đình chính sách, chăm lo những người mẹ cô đơn tuổi già. Có những buổi chiều đông lạnh, bà mang theo hộp cháo nóng đến thăm một mẹ liệt sĩ sống một mình, nắm lấy bàn tay mẹ như nắm lấy ký ức của cha mình. Những việc làm giản dị nhưng đầy tình người ấy khiến bà trở thành điểm tựa tinh thần cho nhiều gia đình.

Dù trải qua bao thăng trầm, bà Nguyễn Minh Nguyệt vẫn sống khiêm nhường, giản dị. Đồng nghiệp quý bà bởi sự chân thành, trách nhiệm; còn gia đình chính sách xem bà như người thân. Bà thường nói với lớp trẻ: “Ta giữ hồ sơ không chỉ là giữ giấy tờ, mà là giữ linh hồn của những người đã cống hiến.” Chính quan niệm ấy làm cho công việc của bà trở nên đẹp đẽ hơn, thiêng liêng hơn.

Ngày nay, khi đã rời đơn vị, bà vẫn tiếp tục con đường mà cha để lại: lan tỏa truyền thống tốt đẹp, ôn lại câu chuyện của những người đã khuất, và sống trọn vẹn với lòng biết ơn. Mái tóc bà bạc nhiều, đôi tay gầy đi, nhưng trái tim thì vẫn ấm áp như thuở nào.

Cuộc đời bà Nguyễn Minh Nguyệt và liệt sĩ Nguyễn Thái Lang là hai thế hệ, hai hành trình khác nhau nhưng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu Tổ quốc chân thành và lòng tận tụy với nhân dân. Nếu sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Thái Lang là bản anh hùng ca của thời chiến, thì cuộc đời bà Nguyệt là lời tiếp nối dịu dàng nhưng bền bỉ của thời bình. Chính họ đã làm nên những giá trị bất diệt: lòng biết ơn, trách nhiệm và sự cống hiến lặng thầm cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn