Cựu chiến binh

HÀNH TRÌNH THEO ĐUỔI ĐAM MÊ NGHỆ THUẬT TRUYỀN THỐNG

Mỗi vùng quê đều có những âm thanh riêng biệt ghi dấu vào lòng người. Với vùng đất Tuyên Quang, đó là tiếng đàn Tính nhịp nhàng và điệu hát Then say đắm lòng người. Câu chuyện cuộc đời của bà Lường Thị Ngọn – một người con của xã Hùng An – là minh chứng cảm động cho tình yêu bền bỉ với những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc qua những năm tháng "hoa lửa".

Tuyên Quang11/05/2026Hà Văn Mạnh (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khởi nguồn của niềm đam mê: Mối duyên nợ với tiếng đàn bắt đầu từ khi bà Ngọn còn là một cô bé học sinh lớp 5 vào năm 1976. Thuở ấy, tại địa phương có đơn vị bộ đội đóng quân, hình ảnh anh lính Lường Xuân Bính cùng cây đàn Tính làm bằng gỗ mít đã khắc sâu vào tâm trí bà. Tiếng đàn ấy có sức hút lạ kỳ, khiến cô bé Ngọn ngày ấy không quản ngại đêm tối, tay cầm đuốc soi đường để đến xem các anh tập luyện và "học lỏm" từng cung bậc âm thanh. Hành trình gian khổ và sự cống hiến: Đam mê không chỉ dừng lại ở sở thích thuở thiếu thời. Đến năm 1979, bà chính thức cầm cây đàn để học và đến năm 1982, bà bắt đầu tham gia biểu diễn phục vụ quân và dân. Đó là những năm tháng đầy gian nan: phương tiện đi lại thiếu thốn, bà phải đi bộ hoặc đạp xe hàng chục cây số qua những con đường rừng gập ghềnh. Có những lúc tiếng pháo nổ bên tai khiến bà run sợ, nhưng vì trách nhiệm và tình yêu nghệ thuật, bà vẫn cất cao tiếng hát để cổ vũ tinh thần các chiến sĩ lên đường nhập ngũ. Ý nghĩa của tiếng hát Then: Tiếng hát của bà không chỉ là âm nhạc, mà là sợi dây kết nối tình quân dân, là nguồn động viên tinh thần lớn lao trong thời chiến. Những lời ca tiếng đàn ấy đã góp phần giữ gìn "phần hồn" của dân tộc Tày, để những điệu Then không bị mai một theo thời gian. Đam mê không dừng lại ở những ánh đèn sân khấu thời trẻ. Khi đã về địa phương, bà Ngọn vẫn miệt mài đem tiếng đàn Tính đến với các em học sinh. Bà không muốn làn điệu Then của dân tộc bị mai một theo thời gian. Việc bà thường xuyên đến trường dạy đàn cho các em nhỏ chính là sự tiếp nối của "ngọn đuốc" năm xưa, truyền lại tình yêu văn hóa dân tộc cho thế hệ mai sau.Cuộc đời của bà Lường Thị Ngọn là một bài ca đẹp về sự tận hiến thầm lặng. Dù thời gian có trôi qua, những kỷ niệm về thời "đốt đuốc học đàn" vẫn mãi là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay về ý thức giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÀNH TRÌNH THEO ĐUỔI ĐAM MÊ NGHỆ THUẬT TRUYỀN THỐNG | Câu chuyện thời hoa lửa