Thân nhân liệt sĩ, người có công

HÀNH TRÌNH TÌM CON CỦA NGƯỜI MẸ 102 TUỔI -NỖI MONG CHỜ CỦA GIA ĐÌNH LIỆT SĨ PHẠM XUÂN THẢO

Liệt sĩ Phạm Văn Thảo, sinh năm 1948, nhập ngũ tháng 2/1967 và chiến đấu trong Sư đoàn 5, Quân khu 7 tại chiến trường Tây Ninh – Đông Nam Bộ. Năm 1969, ông anh dũng hy sinh trong một trận đánh tại tỉnh Đồng Nai. Hơn nửa thế kỷ qua, gia đình đã nhiều lần đi tìm nhưng hài cốt liệt sĩ vẫn chưa được tìm thấy. Người mẹ của ông – bà Lê Thị Cù, nay đã 102 tuổi, vẫn từng ngày mong mỏi con trở về, dù chỉ là nắm đất thiêng để bà có thể an lòng khi nhắm mắt.

Hải Phòng14/11/2025Trần Thị Thảo (Đoàn Xã Hải Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HÀNH TRÌNH TÌM CON CỦA NGƯỜI MẸ 102 TUỔI
Nỗi mong chờ của gia đình liệt sĩ Phạm Xuân Thảo

Ngôi nhà nhỏ nằm ở vùng quê nhỏ, nơi bà Lê Thị Cù – năm nay đã 102 tuổi – vẫn ngày ngày lần giở từng tờ giấy cũ, những kỷ vật ít ỏi còn sót lại của người con trai đã ngã xuống nơi chiến trường Đồng Nai. Đôi bàn tay run run, ánh mắt mờ đục nhưng câu chuyện về con trai – liệt sĩ Phạm Xuân Thảo – bà vẫn nhớ rõ đến từng chi tiết nhỏ.

Năm 1967, chàng thanh niên Phạm Xuân Thảo viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là những ngày cả miền Nam rực lửa chiến tranh, và như bao người trai đất Việt, ông khoác ba lô, biên chế về Sư đoàn 5 – Quân khu 7, hành quân vào chiến trường Tây Ninh, miền Đông Nam Bộ. Gia đình chỉ nhận được đôi ba lá thư gửi về, viết vội giữa những chặng hành quân.

Tháng 2/1969, gia đình nhận được giấy báo tử. Tấm giấy báo tử ghi rõ: ông Phạm Xuân Thảo đã hy sinh trong một trận đánh ác liệt tại tỉnh Đồng Nai, khi đang chiến đấu cùng đơn vị. Ngôi nhà nghèo chao đảo trong tiếng khóc của mẹ già. Nhưng đau lòng hơn, địa điểm hy sinh không được xác định cụ thể, khiến hành trình tìm kiếm hài cốt bắt đầu kéo dài đến tận hôm nay.

Nhiều năm qua, gia đình đã đi dọc khắp các vùng từ Tây Ninh, Đồng Nai cho đến những nơi từng lưu dấu của Sư đoàn 5. Bao chuyến xe, bao manh mối từ đồng đội cũ hay người dân địa phương, bởi đó là hy vọng duy nhất còn sót lại trên con đường tìm con. Nhưng mỗi đi tìm theo manh mối, gia đình lại mang theo nỗi thất vọng, bởi hài cốt liệt sĩ Phạm Xuân Thảo vẫn không được tìm thấy. Đối với bà, con trai vẫn như đang ở đâu đó ngoài kia, chỉ chưa tìm được đường về. Nỗi mong chờ ấy khiến người mẹ già chưa bao giờ thôi hy vọng.

Nhìn người mẹ ấy ngồi lặng bên bức ảnh của con trai, chúng ta hiểu rằng chiến tranh, dù đã lùi xa, nhưng vẫn còn đó những nỗi chờ đợi chưa bao giờ khép lại. Những hy vọng dù mong manh vẫn là điều giúp một người mẹ 102 tuổi tiếp tục sống, chờ ngày được đưa con trở về trong vòng tay của gia đình.

Câu chuyện của gia đình bà Lê Thị Cù cũng là câu chuyện của hàng ngàn gia đình Việt Nam còn mang trong lòng vết thương chiến tranh. Những người mẹ trăm tuổi vẫn chờ con, những người lính ngã xuống vẫn chưa trở về… Đó là lời nhắc về sự hy sinh không thể đong đếm và những nỗi đau âm ỉ kéo dài qua nhiều thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn