HÀNH TRÌNH TÌM VỀ KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG ĐỖ QUỐC PHI
Trong hành trình về nguồn, tìm hiểu truyền thống cách mạng của quê hương, Đoàn Thanh niên xã, đã có dịp gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện xúc động của cựu chiến binh Đỗ Quốc Phi – người chiến sĩ đặc công anh dũng năm xưa, nay đã 77 tuổi đời, 56 năm tuổi Đảng. Những ký ức được ông kể lại không chỉ giúp chúng tôi hiểu hơn về những hy sinh, mất mát của thế hệ cha anh, mà còn hun đúc thêm trong mỗi đoàn viên, thanh niên niềm tự hào và trách nhiệm tiếp nối truyền thống.
Ông Phi sinh năm 1947 tại xã Yên Đồng, huyện Yên Lạc. Tuổi thơ của ông gắn liền với nghèo khó, gia đình đông con, phải làm con nuôi ở xã Vân Xuân, huyện Vĩnh Tường và mang họ của bố nuôi là họ Đỗ. Lớn lên giữa cảnh nước mất, nhà tan, miền Bắc bị Mỹ leo thang đánh phá, ý chí lên đường đánh giặc của chàng thanh niên trẻ càng thêm cháy bỏng. Tròn 18 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, theo bước anh trai ruột Lê Văn Thẩm – người sau này đã anh dũng hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ.
Tháng 4/1966, sau 3 tháng huấn luyện, ông cùng đồng đội bắt đầu hành quân vượt Trường Sơn vào chiến trường Quảng Trị – nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến. Ông được biên chế vào Tiểu đoàn đặc công K10, đơn vị nổi tiếng với phương châm chiến đấu “nở hoa trong lòng địch”. Nhiệm vụ của lính đặc công là luồn sâu, đánh hiểm, bí mật tập kích vào các căn cứ quân sự, phá ấp chiến lược, hỗ trợ phong trào nhân dân nổi dậy giành quyền làm chủ.
Theo lời ông kể, Tiểu đoàn K10 được thành lập tháng 4/1964 và lập nhiều chiến công vang dội: 620 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt hơn 10.300 tên địch, bắn rơi 11 máy bay, phá hủy 90 khẩu pháo, 322 xe quân sự, trong đó 134 xe tăng… Nhưng đổi lại, hơn 400 cán bộ, chiến sĩ của Tiểu đoàn đã ngã xuống trên mảnh đất Quảng Trị.
Trong buổi trò chuyện, ông Phi không nói nhiều về bản thân mà chủ yếu nhắc đến đồng đội – những người đã hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Thế nhưng, câu chuyện về trận đánh tháng 2/1968 tại huyện Hải Lăng vẫn là ký ức sâu đậm nhất với ông. Khi đó, trong tình thế đối mặt trực diện với địch, ông – với hành trang chỉ là dao găm, thủ pháo và cơ thể bôi bùn đen nhẻm để ngụy trang – đã tiêu diệt 1 lính Mỹ trong trận đánh giáp lá cà. Mặc dù bị thương nặng ở mắt, ông vẫn kịp ném thủ pháo phá hủy hai nhà lán, tiêu diệt khoảng 100 lính Mỹ còn lại. Đồng đội từng tưởng ông đã hy sinh, nhưng khi thấy mục tiêu bị tiêu diệt, mới quay lại tìm và đưa ông đi cấp cứu.
Cũng từ trận đánh ấy, ông được đơn vị nhận xét là “người đầu tiên của Tiểu đoàn dùng dao găm hạ gục lính Mỹ”. Tháng 6/1968, ông được kết nạp vào Đảng và trở thành Chiến sĩ thi đua cấp Tiểu đoàn, tham dự Đại hội Chiến sĩ thi đua Quân khu Trị Thiên – Huế.
Sau giải phóng miền Nam, Tiểu đoàn K10 giải thể. Ông Phi tiếp tục xung phong tham gia Đoàn quy tập hài cốt liệt sĩ, đưa 37 đồng đội của mình về an nghỉ tại Nghĩa trang xã Hải Thượng. Những năm sau đó, ông học tập, công tác tại Quân khu 4 rồi Quân khu 2; đến năm 1999 nghỉ hưu với quân hàm Thượng tá. Từ năm 2001 – 2012, ông đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Vĩnh Tường, đóng góp tích cực cho phong trào địa phương.
Ngày nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn tích cực tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Những câu chuyện của ông – giản dị nhưng đầy khí phách – là lời nhắc nhở sâu sắc đối với đoàn viên, thanh niên chúng tôi về giá trị của hòa bình và trách nhiệm giữ gìn, xây dựng quê hương.
Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng trong mỗi chúng tôi vẫn còn vang vọng câu nói của ông:
“Các cháu sống trong hòa bình là nhờ xương máu bao người đi trước. Hãy sống sao cho xứng đáng!”
Đoàn Thanh niên xã Vĩnh Phú xin trân trọng ghi lại những câu chuyện này như một phần của hành trình tri ân, giữ gìn và lan tỏa truyền thống cách mạng cho thế hệ mai sau.



