HÀNH TRÌNH TÌM VỀ KÝ ỨC, TRI ÂN NGƯỜI LÃO THÀNH CÁCH MẠNG - CHÚ NGÔ VIẾT BỒNG

Trong không khí đầm ấm và chân tình, chúng tôi vô cùng vinh dự được gặp gỡ cụ ông Ngô Viết Bồng, sinh năm 1932, đang cư ngụ tại Tổ 90, Khu phố Chánh Nghĩa 10, Phường Thủ Dầu Một, Tp. Hồ Chí Minh – Người đã trực tiếp tham gia kháng chiến và cống hiến tuổi thanh xuân cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc. Qua từng lời kể mộc mạc nhưng đầy xúc động của cụ, những năm tháng chiến tranh gian khổ như hiện lên sống động trước mắt, giúp chúng tôi thêm thấu hiểu giá trị của hòa bình, độc lập và càng thêm trân trọng những hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước.
Nhìn mái tóc bạc trắng, ánh mắt hiền từ và giọng nói chậm rãi của cụ, thật khó để hình dung rằng hơn bảy mươi năm trước, chàng thanh niên ấy đã từng sống giữa khói lửa chiến tranh, đối mặt với biết bao hiểm nguy vì độc lập, tự do của dân tộc.
Cụ chậm rãi kể về tuổi thơ của mình trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Quê hương khi ấy còn rất nghèo, quanh năm nước ngập đồng chua, cuộc sống của người dân chủ yếu dựa vào những cánh đồng lúa chỉ thu hoạch một vụ vào tháng Mười, Gia đình cụ cũng thuộc diện khó khăn. Chính trong những tháng ngày ấy, được các anh/các chú cán bộ địa phương bí mật tuyên truyền, giác ngộ cách mạng, lòng yêu nước trong người thanh niên Ngô Viết Bồng dần được hun đúc và thôi thúc cụ bước vào con đường đấu tranh kháng chiến chống Pháp vì độc lập dân tộc.
Vào khoảng năm 1951-1954 lúc đó có Hiệp định Giơ-ne-vơ Cụ được phân công về đơn vị phục vụ Thủ đô. Nhắc đến quãng thời gian hoạt động cách mạng, cụ bảo bản thân không có chiến công nào quá đặc biệt, nhưng có một ký ức theo cụ suốt cả cuộc đời. Đó là ngày 20/8/1954, đúng dịp kỷ niệm 15 năm thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Hôm ấy, giữa dòng người tấp nập, Cụ còn nhớ như in ngày 20/8/1954 cụ được phân công vào đội ngũ duyệt binh mặc đồ cảnh sát gác trực ở Ngã Tư Vọng thời bấy giờ. Trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ, giữa biển người mệnh mông, cụ đã gặp Bác Hồ, nhìn thấy một người tóc bạc phơ bước xuống và dần đi tiến về phía mình và vinh dự được bắt tay với Bác. Bây giờ kể lại, cụ vẫn rất đỗi vui mừng và xúc động không thể diễn tả thành lời.
Tiếp đó, Cụ được điều động về làm Phó Ban An Ninh Tỉnh Lộc Ninh cho đến năm 1957 thì được điều động về tỉnh Sông Bé làm Trưởng Phòng Kinh Tế tỉnh Sông Bé.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Năm 1962, Cụ lại được dịp chuyển công tác sang Công An Hà Nội và được phân công vào miền Nam thời đó gọi là đi vượt trường sơn vào miền Nam bằng đường mòn.
Đến Tháng 8 năm 1963, Cụ lại được phân công thực hiện công tác tại Phó ban Công An Huyện Bù Đốp và là đội trưởng của một đội Mũi “Ngày ở rừng, tối vào Ấp để mốc nối cơ sở”. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ ở Châu Ninh năm 1966 thì bắt được hai tên Trưởng ấp đưa về phía sau trại cải tạo. Đến năm 1969-1070 thì hai tên đó được tại ngoại. Đến khoảng năm 1973-1974, Hai tên đó sang Phước Long làm việc với chính quyền Gài Gòn lại bị bắt lần nữa, sau nhiều lần lấy lời khai thì đã khai nhận và bị kết án tử hình. Ngoài ra, Cụ và đồng đội còn tiêu diệt được một Tiểu đội lính Bình Định (7 người) trong đó có một Trưởng Đoàn. Xóa sổ đoàn Bình Định – Phước Long (Hay còn gọi là Biệt Phái Bù Đốp) thời bấy giờ. Cứ thế 10 năm trôi qua đến khoảng năm 1974-1975 thì Bù Đốp được giải phóng. Khi được hỏi về cảm xúc của ngày Giải Phóng thì đôi mắt cụ bỗng ánh lên niềm hạnh phúc xen lẫn xúc động. Cụ nghẹn ngào chia sẻ: “Lúc đó không còn biết diễn tả bằng lời. Vừa vui, vừa bồi hồi, vừa xúc động. Ai cũng cười, mà nước mắt thì cứ rơi.” Đó là khoảnh khắc mà suốt những năm tháng chiến đấu gian khổ, những người lính như cụ đã luôn mong đợi.
Đến năm 1985, Cụ Nghỉ hưu trí. Từ năm 1993-1994 Tham gia Công tác trong Hội Người Cao tuổi tại Khu phố đang sinh sống, đồng thời làm Phó Hội trưởng Hội Cụ Chiến Binh của Phường, hiện tại thì cụ đã 94 tuổi nghỉ hưu bên con cháu nhưng lời kể vẫn dạt dào tình yêu tổ quốc, yêu quê hương và đất nước.
Qua từng lời kể mộc mạc ấy, là chứa đựng biết bao niềm tự hào của một người lính tham gia kháng chiến, niềm hạnh phúc khi đất nước được giải phóng. Và niềm tự hào còn được nhận lên gấp bội khi Cụ cho chúng tôi xem những Huân Chương mà cụ đã cất giữ vào từng lớp khăn cẩn thận, trân quý:
Huân Chương Quyết Thắng Hạng I
Huân Chương Kháng Chiến Hạng II
Huân Chương Giải Phóng Hạng III
Huy Chương Kháng Chiến Chống Pháp
Huy Chương Chiến sĩ Vẻ Vang
Huy hiệu Cựu Chiến Binh Việt Nam
Huy hiệu Cựu Công An Nhân Dân Việt Nam
Huy hiệu Hội Người Cao tuổi
Huy hiệu Sỹ quan hưu trí
Lắng nghe câu chuyện của cụ, chúng tôi càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước. Đây không chỉ là chuyến thăm hỏi đầy ý nghĩa, mà mỗi lời kể của cụ là hành trình đưa những người trẻ trở về với ký ức của một thời hoa lửa, để lắng nghe những câu chuyện chân thực về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử, nhắc nhở chúng tôi phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, biết trân trọng quá khứ và tiếp tục gìn giữ, phát huy những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã dày công vun đắp.
Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn còn đọng mãi trong tâm trí mỗi đoàn viên. Những ký ức của cụ Ngô Viết Bồng sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, thắp sáng niềm tự hào dân tộc và nhắc nhở thế hệ hôm nay phải tiếp tục sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh


