Hành trình trở về trong ký ức và ngày Bắc Nam sum họp một nhà
Sau ngày 30/4/1975, lịch sử dân tộc Việt Nam đã chứng kiến một hành trình vĩ đại và đầy cảm xúc: hành trình trở về quê hương của những người con tập kết, những chiến sĩ từ chiến khu và những gia đình bị ly tán suốt 21 năm. "Ngày trở về" không chỉ là sự xóa bỏ ranh giới địa lý tại vĩ tuyến 17 mà còn là sự hàn gắn những vết thương lòng sau bao năm dài chờ đợi. Qua cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại Long An, chúng ta thấy được rằng hành trình trở về ấy dù thấm đẫm nước mắt vì những
Khúc khải hoàn và những giọt nước mắt đoàn viên
Ngày hòa bình lập lại, những chuyến tàu, chuyến xe xuôi ngược từ Bắc vào Nam mang theo hàng vạn con người đang nóng lòng được chạm tay vào mảnh đất quê mẹ. Đối với những người đi tập kết từ năm 1954, hành trình trở về này đã phải đánh đổi bằng hơn hai mươi năm rèn luyện, chiến đấu và nỗi nhớ nhung khôn nguôi. Những làng quê ven sông Vàm Cỏ, những cánh đồng Đồng Tháp Mười sau bao năm bị tàn phá bởi bom đạn nay bừng sáng trong niềm vui hội ngộ.
Ngày trở về trong ký ức của nhiều người là những cái ôm chặt đến nghẹt thở, là tiếng gọi "Mẹ ơi", "Cha ơi" sau hàng thập kỷ chỉ được thầm gọi trong lòng. Tuy nhiên, hành trình trở về cũng đầy rẫy những khoảng trống. Có những người trở về chỉ để thấy ngôi nhà xưa nay chỉ còn là đống tro tàn, hoặc đau đớn hơn là đứng trước những nấm mồ của người thân đã ngã xuống trong lúc chờ đợi ngày thống nhất. Chính sự đan xen giữa niềm hạnh phúc vô bờ và nỗi đau mất mát đã làm nên sự bi tráng của ngày toàn thắng.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Bến đợi của những hành trình trở về
Tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết chính là bến đỗ bình yên nhất đón đợi các con trở về. Mẹ sinh năm 1892, dành trọn cuộc đời bám trụ quê hương để làm hậu phương cho các con tham gia kháng chiến. Trong suốt 21 năm chia cắt, mẹ đã thầm lặng chịu đựng sự kìm kẹp của kẻ thù, hằng đêm thắp đèn lồng dẫn lối cho cách mạng ngay dưới mũi súng quân thù tại đồn Cả Rưng.
Khi đất nước thống nhất, hành trình trở về của các con mẹ Viết mang theo cả niềm vui lẫn nỗi buồn vô hạn. Mẹ đã tiễn đưa 10 người con lên đường, nhưng ngày vui đại thắng, mẹ phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã: 7 người con trai của mẹ đã anh dũng hy sinh cho Tổ quốc. Mẹ tiếp nhận tin dữ bằng trái tim vĩ đại, không bằng tiếng khóc than mà bằng sự tĩnh lặng đầy bản lĩnh của người mẹ miền Nam đã dâng hiến tất cả cho sự nghiệp chung. Mẹ đã sống đến tuổi 119, để lại gia tài là gần 500 con cháu – những người tiếp nối hành trình của cha ông trên mảnh đất quê hương.
Lời thề Rừng Rong và sự tiếp nối của những người ở lại
Sức mạnh để những người chiến sĩ vững tin trong hành trình trở về còn đến từ những lời thề sắt son trong quá khứ. Tại Trảng Bàng, Tây Ninh, 27 thanh niên của Hội thề Rừng Rong đã từng thề dưới Quốc kỳ: "Dù đầu râu tóc bạc vẫn còn chiến đấu", "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu". Đối với họ, ngày trở về quê hương sau chiến tranh là để thực hiện lời hứa bảo vệ và xây dựng xóm làng.
Trong số 27 người con của Hội thề năm xưa, chỉ còn 7 người may mắn trở về. Sự quả cảm của những "nhà thiện xạ" như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ, Long An – người đã diệt hàng trăm tên địch để giữ đất, giữ làng – chính là nền tảng để ngày trở về của đồng đội được trọn vẹn trong hòa bình. Những người anh hùng này đã dùng máu xương của mình để dọn đường cho ngày thống nhất, để những hành trình trở về trong ký ức mãi mãi là một phần của niềm tự hào dân tộc.
Bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm hôm nay
Nhìn lại "Hành trình trở về trong ký ức", mỗi người dân địa phương hôm nay càng thấu hiểu sâu sắc cái giá của sự đoàn tụ. Chúng ta tự hào về truyền thống "Trung dũng kiên cường" của quê hương Long An, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm tình yêu và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Sự bao dung của mẹ Viết – người mẹ đã hai lần đứng ra làm đám cưới cho con dâu mồ côi giữa thời chiến loạn – chính là biểu tượng của sự gắn kết tình người bền chặt vượt qua mọi bão táp.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, thế hệ trẻ nguyện tiếp nối ngọn lửa cách mạng của Mẹ Trần Thị Viết, Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và các chiến sĩ Hội thề Rừng Rong. Chúng ta trân trọng mỗi phút giây sum vầy, sống và cống hiến hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với những người đã sống, đã chết và đã đi trọn hành trình trở về vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



