HÀNH TRÌNH TRƯỞNG THÀNH CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ TRƯỜNG THIẾU SINH QUÂN
Nguyễn Văn Khoa lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh đầy biến động. Tuổi thơ của anh không gắn liền với những trò chơi tuổi nhỏ, mà gắn với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, những ngày chạy tránh bom và hình ảnh những người dân quê lam lũ vẫn kiên cường bám ruộng, bám làng. Có lẽ chính hoàn cảnh ấy đã sớm gieo vào lòng cậu bé Khoa một ý thức về trách nhiệm, về tình yêu quê hương và khát vọng đứng vào hàng ngũ những người bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1972, khi mới 15 tuổi, Nguyễn Văn Khoa được tuyển vào Trường Thiếu sinh quân Quân khu 9 – một môi trường đặc biệt dành cho những thanh thiếu niên có phẩm chất tốt, được đào tạo để trở thành lực lượng kế thừa trong quân đội. Với anh, đó là dấu mốc quan trọng nhất của cuộc đời. Từ một cậu bé nông thôn, anh trở thành học viên của ngôi trường mang tính kỷ luật, chiến lược và lý tưởng cao đẹp.
Những ngày đầu nhập trường, khó khăn lớn nhất không phải là học tập hay rèn luyện, mà là nỗi nhớ gia đình da diết. Cả năm trời mới được về thăm nhà một lần, nhưng Nguyễn Văn Khoa chưa bao giờ nản lòng. Anh hiểu rằng được học tập trong môi trường thiếu sinh quân là vinh dự, là cơ hội để trưởng thành. Các bài học văn hóa được xen kẽ với chương trình huấn luyện quân sự, từ điều lệnh đội ngũ, bắn súng, hành quân dã ngoại, đến kỹ năng sinh tồn. Không ít lần, những buổi huấn luyện kéo dài dưới mưa gió khiến chân anh phồng rộp, đồng phục ướt sũng, nhưng chưa bao giờ anh bỏ cuộc.
Thầy cô và cán bộ quản lý của trường luôn nhắc: “Người thiếu sinh quân phải có ý chí, có kỷ luật và có tấm lòng biết nghĩ cho Tổ quốc trước bản thân.” Câu nói đó theo anh suốt cả đời. Trải qua từng khóa học, từng cuộc rèn luyện nghiêm khắc, Nguyễn Văn Khoa dần trở thành một trong những học viên gương mẫu, rèn luyện nghiêm túc, có ý chí tiến thủ và bản lĩnh vững vàng.
Thời điểm ấy, chiến tranh vẫn còn ác liệt. Nhà trường không chỉ dạy lý thuyết mà còn chuẩn bị tinh thần cho học viên sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi Tổ quốc cần. Nhiều lần, đơn vị phải di chuyển để tránh bom đạn, học viên vừa học vừa sẵn sàng hỗ trợ các lực lượng chiến đấu. Chính trong những tình huống khó khăn đó, ý chí của người thiếu sinh quân trẻ tuổi càng được tôi luyện.
Khi đất nước thống nhất, Trường Thiếu sinh quân tiếp tục đào tạo và bổ sung lực lượng trẻ cho quân đội. Nguyễn Văn Khoa là một trong những học viên hoàn thành tốt các chương trình huấn luyện, luôn giữ tinh thần trách nhiệm cao, sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở bất cứ đâu. Anh thuộc lớp thanh niên không nao núng trước vất vả, luôn đặt lý tưởng lên trên những lo toan cá nhân.
Với những nỗ lực, gương mẫu và đóng góp trong quá trình học tập, rèn luyện và phục vụ quân đội, Nguyễn Văn Khoa đã được Nhà nước trao tặng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhất. Đó là phần thưởng cao quý, ghi nhận không chỉ hành trình của anh mà còn là niềm tự hào chung của biết bao thế hệ thiếu sinh quân Quân khu 9. Anh từng nói: “Mỗi tấm huân chương đều có bóng dáng của đồng đội, của thầy cô, của những người đã dìu dắt mình trưởng thành.”
Khi rời quân ngũ trở về đời sống thường dân, anh vẫn giữ lối sống kỷ luật, giản dị và trách nhiệm. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhưng phẩm chất người lính, người thiếu sinh quân năm nào vẫn nguyên vẹn trong anh. Anh tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, luôn gương mẫu trong công việc, trong lối sống và trong cách giáo dục con cháu. Với bà con Rạch Trúc, hình ảnh ông Nguyễn Văn Khoa là biểu tượng của tinh thần kiên định, sự chân thành và lòng trung nghĩa.
Ngày nay, khi kể lại những năm tháng đầy thử thách nhưng rực rỡ ấy, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông thường căn dặn lớp trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng bao mồ hôi và xương máu. Vì thế, mỗi người cần sống có trách nhiệm, có lý tưởng và biết trân trọng cuộc sống hiện tại.
Câu chuyện của Nguyễn Văn Khoa không chỉ là hành trình trưởng thành của một người lính, mà còn là một phần của lịch sử, là minh chứng cho ý chí bất khuất của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng gian lao của đất nước.



