Cựu chiến binh

HÀNH TRÌNH TỪ CẬU LÍNH TÂN BINH ĐẾN “ĐẠI LAO” CỦA ĐỊCH Ở PHÚ QUỐC

Người kể chuyện: Câu chuyện có thật của ông Lô Đình Phúc, Hội viên Cựu chiến binh bản Sơn Hà, xã Tam Quang, tỉnh Nghệ An là cựu tù Phú Quốc.

Nghệ An01/07/2026Công an xã Tam Quang; Nhóm trưởng: Bùi Thế Lâm (Công an xã Tam Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cậu thanh niên lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc

Vào những ngày lập đông năm 1967, lúc đó tôi mới 20 tuổi, được chính quyền cách mạng về vận động, kêu gọi tận bản, lúc đó nhà văn hóa còn nằm ở trên đồi, tôi là thanh niên đầu tiên xung phong lên đường Nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bởi lúc đó, dòng máu căm thù những kẻ đang ngày đêm giày xéo đồng bào đã thôi thúc, nung nấu cháy bỏng trong tim tôi.

Sau đó, tôi lên đường nhập ngũ, chính thức nhập ngũ ngày 22 tháng 12 năm 1967, trải qua khóa huấn luyện tân binh ở C1D2 trung đoàn 4010 huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa khoảng gần 03 tháng, được học tập về tác chiến và cả chính trị, chúng tôi thôi thúc và cả Trung đoàn được lệnh lên đường vào chiến trường miền Nam.

Chúng tôi hành quân từ Thanh Hóa, đi qua Trung Lào và điểm được giao tập kết quân là Đồng Tháp Mười. Quá trình hành quân, do chúng tôi đi thành đoàn dài, cộng thêm với tân binh chưa có kinh nghiệm, nên qua nhiều trận oanh tạc của không quân Mỹ thời đó, anh em chúng tôi đã hy sinh quá bán cho đến khi vào đến Đồng Tháp Mười.

Tôi nhớ như in, vào mồng 1 tết Mậu Thân 1968, chúng tôi đã đến điểm tập kết là tỉnh Long An. Thời điểm đó, số lính đánh thuê ngày đêm lùng sục, chúng tập kết, thả dù quân xuống nhằm triệt xóa lính chúng ta. Ban ngày cơ bản tình hình bị địch chiếm giữ cộng thêm với vũ khí, trang thiết bị thời điểm đó còn vô cùng hạn chế, tôi cùng anh em đơn vị phải ở dưới hầm, ban đêm chúng tôi mới dám ra ngoài, thâm nhập địa bàn và tuyên truyền, vận động quần chúng nhân dân đứng lên chống giặc. Và rồi đến một ngày, cũng như bao ngày khác, chúng tôi ăn cơm tối cùng nhau và chỉ huy tiểu đội có trao đổi với anh em chúng tôi công việc: Tối nay theo thông tin từ nhân dân sẽ có một tốp lính địch đi tác chiến, cấp trên yêu cầu chúng ta lên phương án chiến đấu, ngay lập tức, tôi xung phong và cùng 02 cán bộ chiến sĩ khác trong tiểu đội lập thành một Tổ tam tam để đi nắm tình hình. Tôi nhớ khi đó quân ta còn chưa được trang bị khí tài hiện đại, chúng tôi đi làm nhiệm vụ này cũng chỉ được phát mỗi người 02 băng đạn AK47. Một lúc sau, tôi cùng 02 đồng chí trong tổ tam tam gặp một toán lính địch như thông tin của nhân dân báo về, chúng tôi đã xảy ra nổ súng, chiến đấu, 02 đồng chí trong tổ lần lượt hy sinh, tôi thì bị hết đạn, bị toán lính địch bao vây, tôi nhìn đồng đội của mình nằm xuống, tôi nói với chúng: “Chúng mày làm gì tao thì làm đi, đừng hỏi, vì hỏi tao cũng không nói gì đâu”. Sau đó chúng áp sát, dí súng vào đâu tôi và trói lại, đưa tôi về sở chỉ huy Long An của chúng để thẩm vấn. Ở đây, tôi bị bọn chúng hành hạ, đánh đập, đối xử không khác gì một con vật, chúng rất ác, nhẫn tâm, nhưng không thể khuất phục được ý chí quật cường trong anh em chiến sĩ chúng tôi, tôi kiên quyết không khai bất kỳ một thông tin gì cho bọn chúng. Khoảng 02 tháng sau, chúng đưa tôi đến biệt giam ở nhà tù Phú Quốc – Một địa ngục trần gian đúng nghĩa.

Không thể kể hết tội ác của giặc

Trong ký ức của tôi còn nhớ mãi, nhà tù có rào dây thép gai 8 đến 10 lần. Chúng đàn áp, đánh tù binh vô cớ. Ông nhớ ngày 7/5/1970, một trại tù đấu tranh, chúng đã xả súng vào nhà tù làm chết và bị thương gần 200 người…

Chúng lấy roi cá đuối đánh đồng chí Hà ở tỉnh Hà Bắc cũ. Lột 1/3 da lưng, thật vô cùng tàn ác. Kẻ địch còn dựng lên nhà biệt giam và chuồng cọp trong các trại tù. Không một giấy bút nào có thể kể hết tội ác của chúng… Vào mùa khô, anh em tôi mỗi người một ngày được nửa lít nước. Bảy anh em dồn lại cho một anh tắm. Nhiều tù binh ốm đau, bệnh tật cộng với sự hành hạ, tra tấn nên đã ra đi.

Ở trong tù, chúng tôi cũng tụ họp được, xây dựng, thành lập một đảng bộ nhà tù, rồi dạy, học văn hóa, triết học Mác – lenin, nhiều người sau này đã trở thành những Nhà nghiên cứu đầu ngành. Trong gần 5 năm ở Nhà tù Phú Quốc, tôi được học, được đọc, tập luyện nhiều môn năng khiếu như âm nhạc, mĩ thuật,...và được vinh dự kết nạp vào hàng ngũ của Đảng. Đến tháng 1 năm 1974 tôi được trả tự do và trở về quê hương sinh sống, làm việc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn