Hành Trình Từ Dòng Nho Quế Về Đồng Văn: Chuyến Đi Cuối Cùng Của Đồng Đội
Ông Trương Tiến Dinh, chiến sĩ Biên phòng C8 đóng tại đồi 103, dưới chân cột cờ Lũng Cú. Những năm tháng từ 1984 đến 1987 là quãng đời ông không bao giờ quên – cái thời mà hiểm nguy trập trùng vây quanh, cái chết và sự sống chỉ cách nhau bằng một hơi thở.
🌪️ Gian khổ nơi "Cổng trời"
Ở Lũng Cú ngày đó, kẻ thù không chỉ là đạn pháo mà còn là thiên nhiên khắc nghiệt.
· Ăn uống cực khổ: Nước ngọt quý hơn máu. Ông cùng đồng đội phải chắt chiu từng giọt nước mưa, từng ca nước suối đục ngầu. Bữa ăn chủ yếu là cơm độn ngô, muối trắng và thi thoảng mới có miếng cá khô mặn chát. Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi cao, cái bụng đói làm cho đôi chân thêm run rẩy, nhưng chưa một ai rời bỏ vị trí tuần tra.
· Nguy hiểm rình rập: Những trận pháo kích của địch có thể ập đến bất cứ lúc nào, cày xới nát cả những hầm hào ông cùng đồng đội vừa đào xong. Mỗi chuyến tuần tra trên những vách đá tai mèo dựng đứng là một lần đánh cược với tử thần.
🌊 Khúc bi tráng bên dòng sông Nho Quế
Kỷ niệm đau đớn nhất là sau một trận tập kích ác liệt của quân địch. Khi tiếng súng vừa dứt, chiến thắng đã thuộc về ta, nhưng lòng ông cùng đồng đội nặng trĩu khi thấy đồng đội nằm lại.
Nhiệm vụ lúc đó là phải đưa các anh về tuyến sau. Ông và anh em đã phải khiêng xác đồng đội từ phía dòng sông Nho Quế ngược lên Đồng Văn. Các bạn cứ tưởng tượng, dòng Nho Quế nằm sâu dưới vực thẳm, con đường từ đó lên đến trung tâm Đồng Văn là những dốc cao dựng đứng, đá nhọn hoắt.
Vừa khiêng anh trên chiếc cáng tự chế, ông cùng đồng đội vừa bặm môi, gồng hết sức bình sinh để bước đi. Nước mắt hòa cùng mồ hôi chảy ròng ròng xuống mặt. Mỗi bước đi là một lời hứa: "Cố lên anh nhé, ông cùng đồng đội đưa anh về nhà đây, về với đất mẹ Đồng Văn đây!". Cái cảm giác cơ thể đồng đội lạnh dần trên đôi vai mình giữa tiếng gió hú của đại ngàn Hà Giang là nỗi ám ảnh theo ông suốt cuộc đời. Ông cùng đồng đội đã đi như thế, vượt qua bao nhiêu cây số đường rừng núi hiểm trở để đưa được các anh về.
🚩 Người lính cuối cùng dưới chân cột cờ
Sau những trận đánh, ông tiếp tục bám trụ, trực chốt tại khu vực Cột cờ Lũng Cú. Hàng ngày nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay, ông tự hứa phải canh giữ mảnh đất này thay cho cả phần của những người đã ngã xuống. Cho đến năm 1987, khi biên cương đã bớt tiếng súng, ông chính thức rời tay súng, ra quân trở về quê hương Hòa An.
🌟 Lời nhắn nhủ gửi thế hệ trẻ
"Các cháu ạ, dòng sông Nho Quế xanh trong hôm nay từng thấm máu của cha ông các cháu. Khi các cháu đứng trước cột cờ Lũng Cú để chụp ảnh, hãy nhớ rằng dưới chân các cháu là mồ hôi và máu xương. Hãy sống một cuộc đời có ích, đừng lãng phí thanh xuân vào những điều vô nghĩa.
Tổ quốc mình đẹp lắm, hãy giữ gìn nó bằng cả trí tuệ và trái tim, như cách ông cùng đồng đội đã giữ gìn nó bằng cả mạng sống của mình!"



