HÀNH TRÌNH TỪ NGƯỜI TRAI QUÊ ĐẾN CHIẾN SĨ ĐOÀN 9901
Sinh năm 1959 tại vùng quê An Thành Tây, Trung Thành, Nguyễn Văn Xích lớn lên trong bối cảnh đất nước còn nhiều gian lao. Những buổi chiều theo cha ra đồng, nhìn những cánh cò chao liệng trên cánh đồng mênh mông, trong lòng cậu thiếu niên vẫn luôn canh cánh một câu hỏi: đất nước bao giờ mới thật sự bình yên? Cuộc sống thời đó khó khăn, chiến tranh len lỏi vào từng nếp nhà, nhưng cũng chính hoàn cảnh ấy đã nuôi dưỡng trong anh một ý chí kiên cường và tình yêu nước sâu đậm.
Tháng 5 năm 1978, khi vừa tròn 19 tuổi, Nguyễn Văn Xích rời quê lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Đoàn Quân sự 9901. Đó là giai đoạn đất nước tiếp tục đối mặt với những thử thách mới sau ngày thống nhất, đặc biệt là nhiệm vụ bảo vệ biên giới và giữ gìn chủ quyền. Những người lính trẻ như anh, dù tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần trách nhiệm và sự quả cảm thì chưa bao giờ vơi.
Những ngày đầu vào đơn vị là chuỗi thử thách thực sự. Từ việc rèn luyện thể lực trong điều kiện khắt khe, làm quen với kỷ luật quân đội, cho đến những đêm hành quân liên tục trong rừng sâu. Nguyễn Văn Xích thường kể rằng, khó nhất không phải là gian khổ về vật chất, mà là vượt qua nỗi nhớ nhà và áp lực tinh thần khi đứng trước nhiệm vụ mới. Nhưng anh hiểu rõ rằng, mỗi bước chân của mình trên đường hành quân đều mang theo trách nhiệm của quê hương, của gia đình và của thế hệ trẻ thời bấy giờ.
Trong chiến đấu, anh luôn là người lính tận tụy, bình tĩnh và kiên quyết. Những trận phục kích bất ngờ, những đêm mật phục trên địa hình hiểm trở, hay những lần đối mặt trực diện với kẻ thù đều để lại trong anh những ký ức khó quên. Đồng đội vẫn nhớ hình ảnh anh lính quê miền Tây với dáng người rắn rỏi, ít nói nhưng hành động luôn dứt khoát. Anh không bao giờ nhận mình giỏi, nhưng ai cũng biết Nguyễn Văn Xích là người luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó, nơi nào hiểm nguy thì anh có mặt.
Một trong những kỷ niệm đặc biệt nhất đối với anh là những ngày đơn vị phối hợp mở các đợt tác chiến quan trọng, đảm bảo an ninh khu vực. Trong nhiều tình huống khẩn cấp, anh đã kịp thời xử lý, góp phần bảo vệ lực lượng và hoàn thành nhiệm vụ. Sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm ấy đã được Nhà nước ghi nhận bằng Huân chương Chiến công hạng Ba – phần thưởng không chỉ dành cho riêng anh mà còn là niềm tự hào của cả quê hương Trung Thành.
Sau thời gian công tác tại Đoàn 9901, Nguyễn Văn Xích trở về quê hương với cuộc sống đời thường, nhưng những năm tháng quân ngũ vẫn luôn là ký ức thiêng liêng trong anh. Anh thường tâm sự rằng, chính môi trường quân đội đã rèn cho anh bản lĩnh, sự chín chắn và tinh thần kỷ luật – những điều theo anh suốt cả cuộc đời. Dù cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều thiếu thốn, nhưng anh luôn nỗ lực làm việc, sống giản dị, chan hòa với bà con lối xóm và tiếp tục góp sức vào các phong trào địa phương.
Những buổi kể chuyện của anh cho con cháu trong xóm lúc nào cũng thu hút. Anh không kể để được ngợi ca, mà muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi xuân và sự hy sinh của biết bao người lính, trong đó có những đồng đội đã nằm lại biên giới. Mỗi lần nhắc đến họ, giọng anh lại chùng xuống, đôi mắt ánh lên sự tiếc thương xen lẫn tự hào.
Hơn bốn thập kỷ trôi qua, hình ảnh người chiến sĩ năm nào nay đã trở thành một lão niên mẫu mực của xóm làng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, ngọn lửa của người lính Đoàn 9901 vẫn còn nguyên vẹn – kiên trung, trách nhiệm và đầy tình yêu quê hương đất nước. Câu chuyện cuộc đời của Nguyễn Văn Xích không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần ký ức chung của cả một thế hệ từng sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, bình yên cho Tổ quốc.



