Hành trình vạn dặm của người lính già Đỗ Tuấn Đạt: Bán tài sản, đổi 8 đời xe để nhặt ký ức cho non sông
Hành trình vạn dặm tìm kiếm và đưa hơn 300 hài cốt liệt sĩ về quê hương của cựu chiến binh Đỗ Tuấn Đạt là bài ca bất tử về tình đồng đội, nơi người lính già tự nguyện dâng hiến nửa đời mình để thực hiện lời thề thiêng liêng và xoa dịu nỗi đau thương của đất nước. Bằng cả máu, nước mắt và gia sản, ông đã viết nên một nốt trầm kiêu hãnh giữa thời bình, nhắc nhở thế hệ sau về ngọn lửa của lòng biết ơn vô hạn đối với những người đã ngã xuống.
Ở tuổi 75, khi phần lớn người đời chọn cho mình sự an nhàn bên tách trà buổi sớm, người cựu chiến binh Đỗ Tuấn Đạt (quận Thanh Xuân, Hà Nội) lại vừa hoàn thành một cuộc hành trình vạn dặm. Gần 2.000 cây số vắt ngang chiều dài đất nước, từ thủ đô nghìn năm văn hiến vào tận dải đất An Giang xa xôi, chỉ để thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng: Chở một linh hồn liệt sĩ trở về với đất mẹ, vỗ về nỗi mong mỏi đến thắt lòng của một gia đình.
"Còn sức, còn thở là tôi vẫn sẽ còn đi," ông Đạt đau đáu chia sẻ. "Bởi ngoài kia vẫn còn 53 vạn hài cốt liệt sĩ chưa có tên trên bia mộ, nghĩa là vẫn còn 53 vạn gia đình đang ngày đêm tựa cửa đợi tin."
Ngược dòng thời gian về năm 1967, chàng trai trẻ Đỗ Tuấn Đạt ngày ấy đã xếp bút nghiên, tình nguyện lên đường ra trận theo tiếng gọi của Tổ quốc. Những năm tháng bom cày đạn xới đã lùi xa, nhưng một lát cắt ký ức của thời bình đã thay đổi hoàn toàn nửa đời còn lại của ông. Đó là lần ông chứng kiến cảnh tượng một người mẹ già tóc bạc trắng, ôm trọn hình hài đã hóa cát bụi của người con trai vào lòng mà khóc nghẹn sau bao năm ròng rã đợi chờ. Tiếng khóc xé lòng ấy đã chạm vào tầng sâu nhất của sự trắc ẩn, đánh thức lời thề thiêng liêng của những người lính năm xưa: “Ai còn, ai mất, nhớ đưa nhau về”.
Suốt 25 năm qua, hành trình “đưa nhau về” của ông chưa bao giờ đơn độc nhưng đầy rẫy những vết xước. Đều đặn mỗi năm, gia đình ông lại chắt bóp từ nguồn lương hưu của hai ông bà, kết hợp cùng sự chung tay của con cái, anh em thân thiết để đóng góp từ 200 đến 300 triệu đồng cho quỹ hành trình. Để đổi lấy những tấm vé khứ hồi cho các đồng đội, ông Đạt đã từng phải bán đi mảnh đất của gia đình, thay đến 8 đời xe ô tô, và không ít lần đối mặt với lằn ranh sinh tử trong những vụ tai nạn trên đường dặm thẳm. Nhưng khi nhìn lại, người lính già ấy chỉ cười nhẹ nhõm: Chưa một lần biết đến hai chữ hối tiếc.
Một phần tư thế kỷ thầm lặng, ông Đạt cùng các cộng sự của mình đã sửa lại lỗi hẹn của thời gian, đưa hơn 300 người con anh dũng trở về trong vòng tay ấm áp của gia đình, đồng thời gỡ rối, hướng dẫn thủ tục hành chính cho hàng ngàn thân nhân có cùng tâm nguyện.
Mái đầu ông nay đã bạc, nhưng đôi chân chưa bao giờ mỏi. Giữa dòng đời hối hả, câu chuyện của ông Đạt như một nốt trầm kiêu hãnh, nhắc nhở chúng ta rằng: Có những người lính, dù trong thời bình, vẫn đang tiếp tục chiến đấu—không phải bằng súng đạn, mà bằng ngọn lửa của tình đồng đội và lòng biết ơn vô hạn đối với non sông.



