Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hành trình vạn dặm xuyên mưa bom bão đạn của người tài xế già Lộc Văn Trọng

Nhập ngũ khi đã ở tuổi 45, người con ưu tú của núi rừng Cao Bằng đã dùng đôi tay trần kiên cường điều khiển những chiếc xe vận tải, băng qua 5 chiến dịch lớn để đưa hàng vạn tấn vũ khí, lương thực ra mặt trận an toàn.

An Giang10/08/2026Xã Bến Hải (Đoàn xã Bến Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc đời của ông Lộc Văn Trọng là một câu chuyện vô cùng đặc biệt. Trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông bị thực dân Pháp bắt đi lính thợ sang chính quốc và được đào tạo nghề lái xe. Sống nơi đất khách quê người nhưng lòng lúc nào cũng hướng về Tổ quốc, đến năm 1946, ông được hồi hương về lại quê nhà Cao Bằng. Vừa về nước, ông lập tức tham gia lực lượng du kích địa phương để bảo vệ bản làng.

Năm 1950, khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn tổng phản công, quân đội ta mở rộng lực lượng vận tải cơ giới để chi viện cho các chiến trường lớn. Lúc bấy giờ, ông Lộc Văn Trọng đã 45 tuổi – cái tuổi mà đa số mọi người đã yên bề gia thất hoặc ở tuyến sau. Thế nhưng, với tay nghề lái xe điêu luyện và lòng yêu nước cháy bỏng, ông đã viết đơn tình nguyện xung phong nhập ngũ. Ông được biên chế vào Đại đội xe 203 thuộc Cục Vận tải - Tổng cục Hậu cần.

Thời kỳ đó, việc lái xe vận tải ra mặt trận là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Xe của ta phần lớn là xe GMC chiến lợi phẩm thu được của địch hoặc xe Gát-63 do Liên Xô viện trợ, trang thiết bị thô sơ, không có mui bạt kiên cố. Trong khi đó, máy bay Pháp liên tục tuần tiễu ngày đêm, thả bom, bắn phá và ném bom từ trường dọc các tuyến đường độc đạo như Đèo Pha Đinh, Ngã ba Cò Nòi nhằm chặt đứt con đường tiếp tế của ta.

Để tránh máy bay địch, ông Lộc Văn Trọng cùng các đồng đội phải áp dụng chiến thuật "đèn gầm", tắt hết đèn pha lớn, chỉ bật một chiếc đèn nhỏ tự chế che kín hướng xuống đất để thấy đường bò đi trong đêm tối mịt mù, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Suốt từ năm 1950 đến năm 1954, ông đã ôm vô lăng phục vụ liên tiếp 5 chiến dịch lớn gồm: Biên Giới, Hòa Bình, Tây Bắc, Thượng Lào và đỉnh cao là Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Không chỉ dũng cảm, ông còn là tấm gương sáng ngời về tinh thần "yêu xe như con, quý xăng như máu". Giữa chiến trường thiếu thốn phụ tùng thay thế, ông tự mày mò sửa chữa, bảo dưỡng xe bằng những vật liệu thô sơ nhất. Xe của ông bao giờ cũng chạy êm, tiết kiệm xăng và chưa từng để xảy ra một tai nạn nào. Tính chung trong gần 4 năm chiến đấu, ông đã lái xe chạy hơn 30.000 kilômét an toàn, vận chuyển hàng vạn tấn đạn dược, gạo, muối và thuốc men ra mặt trận, góp công lớn vào chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu.

Với những cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại đó, ngày 31/8/1955, trong Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ hai, ông Lộc Văn Trọng đã vinh dự được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên tuổi của ông mãi mãi là niềm tự hào của thế hệ chiến sĩ vận tải quân sự Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hành trình vạn dặm xuyên mưa bom bão đạn của người tài xế già Lộc Văn Trọng | Câu chuyện thời hoa lửa