Bài viết

HÀNH TRÌNH VỀ MIỀN HOA LỬA “NHỮNG TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ”

HÀNH TRÌNH VỀ MIỀN HOA LỬA “NHỮNG TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ”

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng mực, mà còn được viết bằng máu và hoa. Có những con người đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, để lại cho thế hệ Đoàn viên hôm nay những bài học vô giá về lòng tận trung với Đảng, tận hiếu với dân.

Nhắc đến thời hoa lửa, không thể không nhắc đến 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc. Trưa ngày 24/7/1968, tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 đã anh dũng hy sinh khi đang san lấp hố bom để mở đường cho xe qua. Họ ra đi khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Hình ảnh chị Võ Thị Tần cùng đồng đội tay cuốc, tay xẻng dưới làn mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng cho tinh thần "Máu có thể chảy, tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc".

Nhắm thẳng quân thù mà bắn đó là lời hô dõng dạc của anh hùng Nguyễn Viết Xuân giữa chiến trường Điện Biên Phủ trên không ác liệt. Trong những giờ phút sinh tử, khi vết thương hành hạ, tinh thần của người chiến sĩ ấy vẫn không hề lay chuyển. Câu nói của anh không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà còn là lời khẳng định đanh thép về bản lĩnh của thanh niên Việt Nam không bao giờ khuất phục trước sức mạnh bạo tàn.

Chúng ta hãy đọc lại nhật ký của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm hay Nguyễn Văn Thạc. Giữa cái chết cận kề, họ vẫn dành những dòng chữ đẹp nhất để viết về tình yêu, về hoa cúc họa mi, về ước mơ được bước chân vào giảng đường đại học khi hòa bình. Thời hoa lửa không chỉ có tiếng súng, mà còn có những tâm hồn trí thức đầy lãng mạn, lấy tình yêu cuộc sống làm động lực để bảo vệ độc lập tự do.

Từ những chiến sĩ cảm tử quân ôm bom ba càng ở Hà Nội năm 1946 đến những chiến sĩ bảo vệ Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm khói lửa năm 1972. Mỗi tấc đất Thành cổ là một dòng máu đỏ, mỗi nhành cỏ non là một linh hồn chiến sĩ. Họ đã biến máu thịt mình thành gạch đá, dựng nên bức tường thành lòng dân vững chãi nhất trước hỏa lực kinh khủng của kẻ thù.

Hình ảnh Nguyễn Văn Thiềng (bí danh Trần Thành), chính là chiến sĩ quyết tử trong bức ảnh lịch sử năm 1946.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa từ quá khứ vẫn cần được tiếp nối. Đối với Đoàn viên thanh niên hiện nay, học tập về thời hoa lửa không phải để bi lụy, mà để: Hiểu rõ cội nguồn để tự hào về dòng máu lạc hồng đang chảy trong tim. Lấy sự hy sinh của cha anh làm thước đo cho trách nhiệm của bản thân. Không ngại khó, không ngại khổ, xung kích trong lao động và sáng tạo.

Mỗi Đoàn viên hãy là một người kể chuyện, để những tấm gương như anh Lý Tự Trọng, chị Võ Thị Sáu, anh Kim Đồng... mãi mãi sống bừng sáng trong tâm thức của thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn