HÀNH TRÌNH VỀ NGUỒN – LẮNG NGHE KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ

Hôm nay, Chi đoàn Trường Mầm non Tuổi Xanh đã có dịp đến thăm và giao lưu cùng các nhân chứng lịch sử tại khu phố Phú Thọ 3. Đây là một hoạt động ý nghĩa nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc đối với đoàn viên, thanh niên.
Trong buổi gặp gỡ, các đoàn viên đã được lắng nghe những câu chuyện chân thực, đầy xúc động từ chú Nguyễn Văn Tường – người trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và hiện là Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh khu phố Phú Thọ 3.
Chú kể rằng, ngày 15/01/1970, mang theo hoài bão của tuổi trẻ chú lên đường nhập ngũ. Sau ba tháng huấn luyện tại Thanh Hóa, do chiến trường miền Nam đang thiếu quân nên đơn vị được điều động hành quân vào Nam chi viện.
Đoàn quân xuất phát trong đêm. Khoảng 9 giờ tối, cả trung đoàn xuống một chiếc xà lan được che kín bằng bạt nên không ai biết mình đang đi đâu. Đến khoảng 4 giờ sáng hôm sau, đơn vị dừng chân tại điểm đầu của tuyến đường Trường Sơn 559. Tại đây, các nữ thanh niên xung phong vui vẻ trêu đùa: "Các anh vào đây chỉ có nước lượm lon bia thôi!" khiến ai cũng nghĩ miền Nam chắc hẳn đông vui, nhộn nhịp. Nhưng khi bắt đầu hành quân mới biết trước mắt là núi rừng hiểm trở.
Ngay từ đầu tuyến đường, toàn bộ quân trang được thay đổi. Nón cối được bỏ lại, chỉ còn chiếc nón tai bèo; quần áo được nhuộm màu sẫm để tránh bị phát hiện. Ngoài tiểu đội trưởng và tiểu đội phó được mang súng AK, hầu hết chiến sĩ chỉ mang ba lô nặng khoảng 40 kg chứa toàn bộ quân tư trang và vật dụng cần thiết. Những người mang thêm súng còn phải gánh sức nặng lớn hơn.
Cuộc hành quân kéo dài gần 9 tháng mới đến được chiến trường. Điều đau xót nhất là trong hơn 3.400 chiến sĩ xuất phát ban đầu, khi đến nơi chỉ còn hơn 1.400 người, phần lớn đã hy sinh vì sốt rét rừng chứ chưa hề bước vào trận đánh. Chú nghẹn ngào kể rằng có những người tối còn nằm cạnh nhau, sáng hôm sau đã ra đi mãi mãi.
Đến chiến trường, chú được bổ sung về Sư đoàn 7. Lúc ấy, do tổn thất quá lớn trên đường hành quân nên quân số các đơn vị đều thiếu hụt, buộc phải ghép chiến sĩ cũ và chiến sĩ mới để đủ biên chế. Chú được biên chế vào đơn vị pháo binh mặt đất. Khi ấy, pháo chỉ mới được tiếp nhận, kiểm tra kỹ thuật chứ chưa bắn một viên nào trước khi bước vào chiến đấu.
Trận đánh đầu tiên mà chú tham gia là Tống Lê Chân. Dù khẩu đội của chú không có người hy sinh, nhiều khẩu đội khác đã chịu tổn thất nặng nề do địch phản pháo. Sau trận đánh, đơn vị tiếp tục được giao nhiệm vụ hỗ trợ những chiến sĩ mới. Có thời điểm, một chiến sĩ cũ phải trực tiếp kèm bốn chiến sĩ mới vì nếu không được hướng dẫn cẩn thận thì khi bước vào chiến đấu, chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Kết thúc chiến dịch Tống Lê Chân, đơn vị tiếp tục tham gia Chiến dịch Phước Long. Khẩu đội của chú được bố trí cách thị xã khoảng 2 km, chờ lệnh bắn chi viện. Mỗi phát đạn đều phải căn cứ vào tọa độ chính xác do lực lượng hoa tiêu ở tiền tuyến cung cấp. Người lính pháo binh tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh, không thể tự ý khai hỏa. Độ chính xác của mỗi loạt bắn phụ thuộc rất lớn vào công tác trinh sát và hiệu chỉnh của hoa tiêu.
Sau chiến dịch, đơn vị rút về Đồng Xoài rồi lại tiếp tục cơ động trở lại Phước Long. Có lần, qua ống nhòm, chú nhìn thấy một cánh đồng đầy người mặc quần áo mỏng và vội báo cáo với chỉ huy rằng phía trước có rất nhiều lính địch. Sau khi quan sát kỹ, chỉ huy xác định đó là người dân chứ không phải quân địch. Chiến trường luôn căng thẳng đến mức chỉ một nhận định chưa chính xác cũng có thể dẫn đến những hậu quả rất lớn.
Chú cũng kể về một trận chiến ác liệt khi cây cầu trên tuyến hành quân bị đánh sập. Dưới cầu là dòng suối sâu, nhiều chiến sĩ không biết bơi. Địch liên tục pháo kích dữ dội khiến đội hình chịu tổn thất rất lớn, có trận hy sinh đến gần 90% quân số. Khẩu đội của chú vừa chuyển pháo sang vị trí mới thì những chiến sĩ vác đạn phía sau phải nằm sát hầm trú ẩn. Chỉ cần một quả pháo rơi trúng hầm là toàn bộ lực lượng có thể hy sinh. Mỗi người đều mang trên vai một quả đạn nặng để tiếp tế cho trận địa trong làn mưa bom bão đạn.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, chú trở về công tác tại tỉnh Sông Bé. Hiện nay, chú là Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh khu phố 3, phường Phú Thọ, tiếp tục đóng góp cho địa phương và luôn sẵn sàng truyền lại những ký ức lịch sử cho thế hệ trẻ.
Khép lại buổi trò chuyện, chú Nguyễn Văn Tường gửi đến đoàn viên thanh niên lời nhắn nhủ đầy xúc động:
"Đất nước có được hòa bình hôm nay là sự đánh đổi bằng biết bao xương máu của các thế hệ cha anh. Thời của chú, lớn lên giữa bom đạn thì việc lên đường nhập ngũ là điều không thể tránh khỏi. Khi bước vào chiến trường, sự hy sinh có thể đến bất cứ lúc nào, không ai biết trước được. Đường tên mũi đạn không thể né tránh theo ý mình. Người lính pháo binh nhiều khi chỉ đối mặt với cái chết từ chính những trận pháo. Vì vậy, hòa bình là điều vô cùng quý giá. Các con hãy biết trân trọng cuộc sống hôm nay, sống có trách nhiệm, học tập thật tốt và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp."
Buổi gặp gỡ khép lại nhưng những câu chuyện, những ký ức và lời nhắn nhủ của chú Nguyễn Văn Tường sẽ mãi là bài học quý giá đối với mỗi đoàn viên. Qua đó, tuổi trẻ Trường Mầm non Tuổi Xanh càng thêm thấm thía giá trị của hòa bình, lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc gìn giữ, phát huy những thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân và máu xương để giành được.


