HÀNH TRÌNH VỀ NGUỒN TẠI DI TÍCH CHIẾN THẮNG BÌNH CA
Trong không khí trang nghiêm và đầy xúc động của những ngày tháng Ba lịch sử, tôi có dịp tham gia hành trình về nguồn tại Di tích Chiến thắng Bình Ca – một địa chỉ đỏ giàu ý nghĩa nằm trên địa bàn xã Bình Ca, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang. Chuyến đi không chỉ là dịp tham quan, tìm hiểu lịch sử mà còn là hành trình trở về với cội nguồn, hun đúc thêm niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với quê hương, đất nước.
Trong không khí trang nghiêm và đầy xúc động của những ngày tháng Ba lịch sử, tôi có dịp tham gia hành trình về nguồn tại Di tích Chiến thắng Bình Ca – một địa chỉ đỏ giàu ý nghĩa nằm trên địa bàn xã Bình Ca, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang. Chuyến đi không chỉ là dịp tham quan, tìm hiểu lịch sử mà còn là hành trình trở về với cội nguồn, hun đúc thêm niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với quê hương, đất nước.
Từ trung tâm thành phố Tuyên Quang, đoàn chúng tôi khởi hành từ sáng sớm. Con đường dẫn về Bình Ca uốn lượn theo triền đồi, hai bên là màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Không khí trong lành, mát dịu như làm dịu đi những bộn bề của cuộc sống thường nhật. Khi xe dừng trước khuôn viên di tích, trước mắt chúng tôi là tấm bia đá khắc ghi những dòng chữ trang trọng về chiến công oanh liệt năm xưa. Không gian nơi đây yên bình, tĩnh lặng, càng khiến mỗi người thêm phần thành kính.
Theo tài liệu lịch sử, Chiến thắng Bình Ca diễn ra vào tháng 10 năm 1947, trong Chiến dịch Việt Bắc Thu – Đông. Khi thực dân Pháp mở cuộc tấn công quy mô lớn hòng tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến của ta tại căn cứ địa Việt Bắc, quân và dân ta đã anh dũng chiến đấu, chặn đánh quyết liệt tại nhiều điểm, trong đó có Bình Ca. Tại bến sông Lô – khu vực Bình Ca, bộ đội ta đã phục kích, đánh chìm và bắn hỏng nhiều tàu chiến của địch, góp phần làm thất bại hoàn toàn âm mưu “đánh nhanh thắng nhanh” của thực dân Pháp. Chiến thắng ấy đã đi vào lịch sử như một minh chứng cho tinh thần quả cảm, mưu trí và ý chí quật cường của quân dân ta.
Đứng trước dòng sông Lô hiền hòa hôm nay, khó ai có thể hình dung nơi đây từng là chiến trường ác liệt với khói lửa mịt mù, tiếng súng vang trời. Hướng dẫn viên kể lại từng chi tiết của trận đánh: từ việc bố trí trận địa pháo, công tác trinh sát, cho đến khoảnh khắc những quả đạn đầu tiên xé tan đội hình tàu chiến địch. Mỗi câu chuyện như đưa chúng tôi ngược dòng thời gian, sống lại những giờ phút hào hùng của cha ông.
Trong khuôn viên di tích, đoàn đã tổ chức dâng hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trước anh linh các anh, chúng tôi lặng người trong phút mặc niệm. Những nén hương thơm như nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, biết sống xứng đáng với sự hy sinh to lớn ấy.
Chuyến đi không chỉ dừng lại ở việc nghe kể chuyện lịch sử. Chúng tôi còn được tham quan các hình ảnh, tư liệu trưng bày tại di tích, tìm hiểu thêm về chiến dịch Việt Bắc năm 1947 và vai trò chiến lược của Tuyên Quang trong những năm đầu kháng chiến. Qua đó, tôi càng hiểu rõ hơn rằng mỗi tấc đất quê hương đều thấm đẫm mồ hôi, xương máu của bao thế hệ đi trước.
Điều đọng lại sâu sắc nhất trong tôi sau chuyến hành trình là niềm tự hào và lòng biết ơn. Tự hào vì quê hương Tuyên Quang không chỉ là “Thủ đô Khu giải phóng”, “Thủ đô Kháng chiến” mà còn là nơi ghi dấu nhiều chiến công vang dội. Biết ơn vì nhờ sự hy sinh của các thế hệ cha anh mà hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng đất nước.
Rời Bình Ca khi chiều buông xuống, ánh nắng vàng trải dài trên mặt sông lấp lánh. Trong lòng tôi dâng lên những suy nghĩ sâu lắng. Hành trình về nguồn không chỉ là một chuyến tham quan, mà là bài học sinh động về lịch sử, là lời nhắc nhở về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Mỗi người chúng ta cần tiếp tục học tập, rèn luyện, đóng góp sức mình vào sự phát triển của quê hương, để xứng đáng với truyền thống anh hùng của dân tộc.
Chuyến đi khép lại, nhưng dư âm vẫn còn mãi. Di tích Chiến thắng Bình Ca sẽ luôn là địa chỉ đỏ thiêng liêng, nơi hun đúc tinh thần yêu nước và ý chí vươn lên trong mỗi con người. Và tôi tin rằng, mỗi lần trở lại nơi đây, lòng mình lại thêm một lần được tiếp lửa từ lịch sử, để sống có trách nhiệm hơn với hôm nay và mai sau.



