Hành trình vượt khó của nghệ nhân Huỳnh Văn Sị trong việc gìn giữ, phục dựng và phát triển làng nghề đúc đồng truyền thống trước nguy cơ bị mai một

Lớn lên tiếng búa đập và mùi than lửa của làng nghề đúc đồng truyền thống, ông Huỳnh Văn Sị luôn đau đáu nỗi niềm khi chứng kiến quê hương dần vắng bóng những ánh lửa lò nung. Trong làn sóng công nghiệp hóa, nhiều thợ lành nghề đã bỏ xứ đi làm ăn xa, giới trẻ không còn mặn mà với công việc nặng nhọc này. Không đành lòng nhìn sản phẩm của cha ông bị thất truyền, ông Sị quyết tâm bám trụ với xưởng nghề cũ, bắt đầu hành trình gian nan phục dựng lại thời hoàng kim của những sản phẩm đồng thủ công mỹ nghệ.
Giai đoạn đầu, xưởng của ông gặp muôn vàn khó khăn do sản phẩm làm ra kén người mua, chi phí nguyên liệu lại ngày một tăng cao. Để tìm lối ra, ông Sị nhận ra rằng nếu chỉ giữ mãi những mẫu mã cũ thì không thể cạnh tranh được với hàng công nghiệp giá rẻ. Ông bắt đầu tự mày mò, cải tiến kỹ thuật đúc, kết hợp giữa phương pháp thủ công tinh xảo với các hoa văn mang hơi thở đương đại để tạo ra các sản phẩm quà lưu niệm, vật phẩm phong thủy có độ tinh xào cao. Ông cũng không ngại lặn lội đến các tỉnh thành lớn, tham gia hội chợ triển lãm nhằm quảng bá và tìm kiếm thị trường tiêu thụ ổn định cho sản phẩm của làng mình.
Nhờ tư duy đổi mới và sự kiên trì không ngừng nghỉ, xưởng đúc đồng của ông Huỳnh Văn Sị dần hồi sinh và nhận được những đơn hàng lớn trong và ngoài nước. Khi kinh tế gia đình đã vững vàng, điều ông ưu tiên hàng đầu là mở lớp truyền nghề miễn phí cho thanh niên tại địa phương. Ông tận tình hướng dẫn từ cách chọn đất làm khuôn, pha tỷ lệ hợp kim cho đến kỹ thuật chạm khắc đòi hỏi sự tỉ mỉ tối đa. Tấm gương lao động bền bỉ và tình yêu cháy bỏng với văn hóa truyền thống của ông Sị đã khơi dậy niềm tự hào trong lòng thế hệ trẻ, góp phần giữ vững ngọn lửa làng nghề truyền thống trường tồn cùng thời gian


