Bài viết

Hành trình vượt Trường Sơn của ông Bùi Đình Chiến

Nhiều cựu chiến binh như ông Bùi Đình Chiến (Đội Thanh niên xung phong đặc biệt K53) đã cùng đồng đội trải qua những tháng ngày đi bộ ròng rã, đối mặt với sốt rét, bom đạn và thiếu thốn trăm bề nhưng vẫn giữ vững niềm tin sắt son

Ninh Bình17/08/2026xã Đại Sơn (Xã Đại Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, với ông Bùi Đình Chiến, ký ức về Trường Sơn vẫn luôn là một phần không thể nào quên của cuộc đời. Đó là những năm tháng tuổi trẻ ông cùng đồng đội rời quê hương, mang theo hành trang giản dị và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Con đường Trường Sơn năm ấy không chỉ là những cung đường xuyên qua núi rừng hiểm trở, mà còn là nơi thử thách ý chí, nghị lực và tình đồng đội của những người lính.

Ngày lên đường, ông Bùi Đình Chiến cũng như bao chàng trai cùng thế hệ, rời mái nhà thân yêu để khoác lên mình màu xanh áo lính. Phía sau là cha mẹ, gia đình và quê hương; phía trước là một hành trình mà không ai biết trước điều gì đang chờ đợi. Những bước chân đầu tiên trên đường ra trận mang theo sự háo hức của tuổi trẻ nhưng cũng chất chứa những nỗi lo âu. Khi đặt chân lên những cung đường Trường Sơn, ông mới thực sự cảm nhận được sự khắc nghiệt của chiến tranh. Những con đường nhỏ xuyên giữa núi rừng, những con dốc cao, những dòng suối dữ và những trận mưa rừng bất chợt khiến mỗi bước chân hành quân trở nên nặng nề hơn.

Có những ngày, đoàn quân phải hành quân từ khi trời còn tối cho đến tận đêm khuya. Ban ngày, họ phải tìm cách tránh máy bay địch; ban đêm lại tranh thủ từng giờ để đưa người và hàng hóa vượt qua những cung đường nguy hiểm. Ba lô nặng trĩu trên vai, đôi chân mỏi nhừ, quần áo luôn ướt vì mưa rừng, nhưng ông Chiến và đồng đội vẫn động viên nhau bước tiếp. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Người có sức giúp người yếu hơn, người còn nước chia cho người đang khát, người còn lương khô bẻ đôi cho đồng đội. Những điều tưởng như rất nhỏ bé ấy lại trở thành những ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời người lính.

Trường Sơn cũng là nơi ông chứng kiến những mất mát không thể nào quên. Có những người đồng đội hôm trước còn cùng nhau hành quân, cùng trò chuyện bên bếp lửa, vậy mà sau một trận bom đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng. Những người còn sống chỉ có thể lặng lẽ tiễn bạn về với đất mẹ rồi tiếp tục lên đường. Mỗi người ra trận đều hiểu rằng phía trước là hiểm nguy, nhưng không ai vì thế mà lùi bước. Bởi họ biết phía sau mình là quê hương, là gia đình và là một đất nước đang chờ ngày thống nhất.

Trong những đêm dừng chân giữa rừng sâu, giữa tiếng côn trùng và tiếng gió Trường Sơn, nỗi nhớ quê nhà lại ùa về. Có thể đó là nỗi nhớ một bữa cơm gia đình, một mái nhà, một người mẹ đang ngóng con hay một con đường làng quen thuộc. Những ký ức bình dị ấy trở thành nguồn động viên để người lính tiếp tục hành quân. Ông Bùi Đình Chiến cũng mang theo những ký ức ấy suốt chặng đường vượt Trường Sơn, để rồi mỗi khi nhớ lại, ông vẫn cảm nhận được hình ảnh của một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Chiến tranh rồi cũng đi qua. Những người lính năm xưa có người trở về, có người mang trên mình thương tích, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông Bùi Đình Chiến may mắn được trở về với cuộc sống đời thường, nhưng những năm tháng Trường Sơn vẫn không bao giờ rời khỏi ký ức. Mỗi con đường, mỗi cánh rừng, mỗi tiếng mưa rơi dường như vẫn gợi lại những bước chân của một thời hoa lửa.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, những gian khổ năm xưa có thể đã trở thành ký ức, nhưng giá trị của nó vẫn còn nguyên vẹn. Hành trình vượt Trường Sơn của ông Bùi Đình Chiến cũng là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, đi qua bom đạn bằng lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.

Trường Sơn ngày nay đã xanh trở lại. Những con đường năm xưa giờ không còn tiếng bom rơi, nhưng trong ký ức của những người từng đi qua nơi ấy, vẫn còn vang vọng tiếng bước chân của đồng đội. Đó là tiếng bước chân của tuổi hai mươi, của những con người đã gửi lại một phần tuổi trẻ nơi đại ngàn để góp phần làm nên ngày đất nước thống nhất.

Với ông Bùi Đình Chiến, hành trình vượt Trường Sơn không chỉ là một chặng đường trong cuộc đời. Đó là một phần lịch sử, một phần tuổi trẻ và cũng là một ký ức thiêng liêng mà ông sẽ mang theo đến cuối đời. Bởi có những con đường đi qua rồi sẽ quên, nhưng có những con đường một khi đã bước lên thì sẽ mãi mãi in dấu trong trái tim – và Trường Sơn chính là một con đường như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn