Bài viết

Hành trình vượt vòng vây

Sau khi quyết định không cắt dây điện thoại, tôi và thuyền tụt xuống mương nước có thành cao và dầy đặc cỏ cuộc, Cô thương hay sao í, đang gặp nguy hiểm lại có chỗ ẩn nấp tuyệt vời. Ngồi phía trong nhìn ra thì thấy rất nhiều cuộc, tự nhiên lại nhớ thời bé chơi trọi cuộc búng tai…… Trời tối hẳn, tôi và Thuyền nhằm hướng thị xã Cao Bằng, nơi có tiếng súng và nhiều ánh chớp, đi một lúc thì đến một khu như công trường làm gạch, tôi và Thuyền vào một nhà như nhà kho thì thuyền nhặt được một đôi giầy

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi quyết định không cắt dây điện thoại, tôi và thuyền tụt xuống mương nước có thành cao và dầy đặc cỏ cuộc, Cô thương hay sao í, đang gặp nguy hiểm lại có chỗ ẩn nấp tuyệt vời. Ngồi phía trong nhìn ra thì thấy rất nhiều cuộc, tự nhiên lại nhớ thời bé chơi trọi cuộc búng tai……

Trời tối hẳn, tôi và Thuyền nhằm hướng thị xã Cao Bằng, nơi có tiếng súng và nhiều ánh chớp, đi một lúc thì đến một khu như công trường làm gạch, tôi và Thuyền vào một nhà như nhà kho thì thuyền nhặt được một đôi giầy và chúng tôi đi tiếp đến chân một ngọn đồi, lúc ấy khoảng hơn 20 giờ thì trên đồi có nhiều tiếng nổ: gâu gâu gâu… viu viu viu… hàng loạt dài hình như là tiếng đe pa của pháo H 12, không biết của ta hay địch, tôi quay ngoắt 90 độ đi càng xa khu vực đó càng tốt, đi một lúc thì gặp một con mương nước hai tên lội ào xuống đi nhanh, hết đoạn suối thì đến khu vực có một số nhà dân nằm rải rác.

Xa trận địa pháo, trời về đêm nên tiếng giầy có nước của Thuyền kêu oàn oạt như báo cho mọi người biết hai thằng đang đi chốn, tôi bảo Thuyền cởi giầy ngay, Thuyền giật mình liền cởi giầy đeo lên cổ và hai tên vẫn tiếp tục đi

Đi một lúc thì nhìn trời sáng ra, định thần và quan sát thì phía trước là một cánh đồng, cẩn tắc vô áy náy chúng tôi đi về khu vực đồi giáp ruộng, đang đi thì phát hiện phía xa xa hình như có nhiều nòng pháo ngăn ngắn, đúng là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, hai tên bắt đầu run, tâm trạng lo sợ…

Trời thì sắp sáng lại vào đúng cửa tử, tiến thoái lưỡng nan… một lúc sau tôi quyết định vượt qua khu vực đó, hai tên đi khom thấp, lợi dụng những bụi cây thấp để ẩn nấp và hành tiến, rồi cũng đến gần nơi nguy hiểm, chúng tôi ngồi im và quan sát kỹ lưỡng thì phát hiện khu vực ấy có một đàn trâu bị chết, bụng trương và 4 vó chổng lên trời, hai tên thở phào và ngồi nghỉ sả trét, Thuyền lại đi giầy nhưng tôi kiên quyết nếu ông đi giầy tôi và ông tách đàn

Những ngày đáng nhớ tháng 2/1979

Bạn Thuyền ở đâu? Lên tiếng xem kể thế đã đúng và đủ chưa?

*

Vượt qua trận địa “pháo trâu”, lúc đó khoảng 4-5 giờ, nên chúng tôi đi nhanh và chú ý quan sát rồi tìm được một khe có nhiều cây to và nhiều tảng đá mồ côi, chúng tôi vào ẩn nấp thì gặp nhiều bộ đội và dân thường ẩn nấp rải rác trong khe, tôi gặp một người dân để hỏi hướng đi về đèo Cao Bắc thì người đó chỉ hướng đi về Khâu Đồn - Cây 8 thị xã Cao Bằng. Biết được hướng đi, tôi đi ra bìa khe quan sát và định sẵn hướng đường để tối đi, đang quan sát thì thấy một nhóm lính tầu phía xa đang đi lại trên cánh đồng, tôi vào bảo và cùng Thuyền tìm một hẻm kín đáo, cách xa khu bộ đội và người dân, cảm thấy an toàn tôi ngủ 1 giấc ngon lành.

Khoảng 18 h, đang đứng ở bìa khe tôi nhìn thấy phía xa xa 2 quả pháo hiệu bay vọt lên, sau đó tôi gọi Thuyền lên đường hướng Khâu Đồn - Cây 8 thẳng tiến. Cứ men theo khe núi, lối nhỏ mà đi… sau khi cắt ngang mấy con đường dân sinh chúng tôi vượt đường cái đi một lúc thì gặp bãi soi đến đó chúng tôi tạm nghỉ và quan sát phía trước hình như có 1 cây cầu treo, đến gần thì đúng là cầu treo thật, Thuyền đi lên định qua cầu nhưng tôi ngăn lại, lối nhỏ là lối an toàn, tôi và Thuyền lần xuống và lội qua sông, chúng tôi tiếp tục đi theo con đường của cầu treo và về đến Khâu Đồn, qua ngã 3 một đoạn thì mùi xác chết rất lặng, đậm đặc, cảm giác sợ hãi ập đến, không ai bảo ai Thuyền và tôi đi nhanh như chạy… đang đi bỗng một tiếng hô sắc lạnh: Đống nào? Tôi giật mình đứng lại, theo phản xạ nói to Việt Nam sau đó hai bên đường ập ra khoảng 7-8 ông lính nhà ta, tôi nhanh nhảu nói các anh người Vĩnh Phúc, họ nói đúng và họ đi trinh sát đang trên đường về, tự nhiên chân thấy moi mỏi, nhưng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn