HANH XUÂN DƯỚI CỜ ĐOÀN
Bài viết là những thước phim đầy cảm xúc tái hiện lại hành trình cống hiến của tuổi trẻ Đại học Quy Nhơn qua những chiến dịch tình nguyện hè. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về lý tưởng sống của thanh niên: không chỉ sống cho riêng mình mà còn sống để sẻ chia, để "lửa" nhiệt huyết trở thành ánh sáng soi đường cho sự trưởng thành và trách nhiệm với cộng đồng.
Nội dung chính:
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một khoảng thời gian để nhớ, để thương và để tự hào. Với tôi, đó chính là những năm tháng dưới mái trường Đại học Quy Nhơn, nơi ngọn lửa thanh xuân luôn được thắp sáng bởi những hoạt động Đoàn, Hội sôi nổi. "Thời hoa lửa" của tôi không phải là tiếng bom đạn chiến trường, mà là tiếng ve kêu râm ran hòa cùng màu áo xanh tình nguyện nhuộm thắm những cung đường xa xôi. Tôi vẫn nhớ như in mùa hè năm ấy, khi cùng đồng đội hành quân về những vùng biên cương, hải đảo của tỉnh Bình Định. Dưới cái nắng gắt như đổ lửa, chúng tôi cùng nhau tham gia chiến dịch "Mùa hè xanh". Những bàn tay vốn chỉ quen cầm bút, giờ đây lại cùng nhau trộn vữa, xây cầu, sơn sửa những ngôi nhà cho hộ nghèo hay tổ chức những lớp học tình thương cho trẻ em vùng cao. Những giọt mồ hôi rơi trên má, những chiếc áo xanh ướt đẫm, nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi mỗi người. Kỷ niệm đáng nhớ nhất là những đêm lửa trại bập bùng giữa núi rừng. Chúng tôi ngồi bên nhau, chia sẻ những gói mì tôm, những câu chuyện đời thường và cùng hát vang bài ca tuổi trẻ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng: Thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi ta biết sống vì cộng đồng, biết sẻ chia và cống hiến. Trường Đại học Quy Nhơn không chỉ dạy tôi kiến thức chuyên môn, mà còn dạy tôi cách làm người, cách yêu thương và trách nhiệm với quê hương, đất nước. "Thời hoa lửa" ấy đã tôi luyện nên những thế hệ sinh viên Quy Nhơn bản lĩnh, không ngại khó, ngại khổ. Dù sau này có đi đâu, làm gì, ngọn lửa của lòng nhiệt huyết, của màu áo xanh Đoàn TNCS Hồ Chí Minh vẫn sẽ luôn cháy mãi trong tim. Đó là hành trang quý giá nhất giúp chúng tôi tự tin bước vào đời, tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Hôm nay, nhìn những thế hệ đàn em tiếp nối truyền thống, tôi thầm cảm ơn những năm tháng "hoa lửa" đã qua. Hy vọng rằng, mỗi bạn sinh viên sẽ luôn giữ vững tinh thần: "Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên", để tuổi trẻ của chúng ta không bao giờ lãng phí.



