Hào hùng ký ức Điện Biên
Với lòng yêu nước nồng nàn, dành tất cả cho ngày chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, nhiều người con quê hương Đất Tổ đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân và máu xương trên các chiến trường vì độc lập, tự do của Tổ quốc. 70 năm đã trôi qua, những người con Đất Tổ tuổi mười tám, đôi mươi năm xưa nay đã ở cái tuổi “xưa nay hiếm” nhưng khi nhắc về Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” ký ức vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm.

Trong những ngày cả nước đang hướng về kỷ niệm 70 năm Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, chúng tôi được gặp gỡ, trò chuyện với những người từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm xưa, được nghe kể lại những năm tháng hào hùng, đầy gian khổ của quân và dân ta. Với các chứng nhân lịch sử, Chiến thắng Điện Biên Phủ mãi khắc ghi, luôn là câu chuyện nóng hổi mỗi dịp gặp mặt để nhớ về.
Theo chân cán bộ Hội Cựu chiến binh (CCB) huyện Hạ Hòa, chúng tôi đến thăm gia đình cụ Nguyễn Chí Hướng và cụ Đinh Thị Phúc (thị trấn Hạ Hòa), hai vợ chồng từng là người lính, thanh niên xung phong tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm xưa. Đón chúng tôi với nụ cười hiền hậu, bên ấm trà mới pha, cụ Nguyễn Chí Hướng kể: “Năm 1949, tôi nhập ngũ, khi ấy mới 20 tuổi, tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, thuộc Đại đội 1, Tiểu đội 4, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316. Sau khi Chiến dịch mở màn, toàn tuyến hậu cần bước vào phục vụ bộ đội chiến đấu. Khó khăn lớn nhất của chúng tôi là tuyến vận tải trải dài trên nhiều vùng núi non hiểm trở, qua nhiều sông suối lại bị địch đánh phá ngăn chặn, ác liệt nhất là khu vực đèo Giàng, đèo Khế, Lũng Lô, Pha Đin, Cò Nòi...”.
Nhấp ngụm nước chè, cụ Hướng bồi hồi kể lại: “Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, giao thông vận tải là mặt trận chiến đấu quyết liệt. Bên cạnh vận tải cơ giới, nhiều tuyến vận tải bộ bằng sức người và phương tiện thô sơ được tổ chức từ hậu phương ra tiền tuyến. Trong điều kiện địch bắn phá ác liệt, song tất cả đều đồng lòng quyết chiến để bảo vệ Tổ quốc. Nhớ lời dặn của Bác, tôi và đồng đội luôn kề vai, sát cánh, nhất quyết bảo vệ, giữ gìn lương thực, thực phẩm, thuốc men, quân trang, quân dụng... đến mặt trận, đảm bảo cho bộ đội ta chiến đấu thắng lợi”.
Trong câu chuyện ấm tình, chúng tôi được biết, cụ bà Đinh Thị Phúc, vợ cụ Hướng cũng có tuổi thanh xuân gắn liền với chiến trường và những lần vượt làn mưa bom, bão đạn. Khi đó, trong khí thế sôi sục hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng “tất cả cho tiền tuyến”, “tất cả cho Điện Biên Phủ, tất cả để chiến thắng”, dù đang học ngành ngân hàng, cụ Phúc quyết định tạm gác lại việc học, làm đơn tình nguyện xung phong tham gia lực lượng xung kích phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ. Với cụ Hướng, cụ Phúc, những tháng ngày “vào sinh ra tử” trong chiến trường Điện Biên Phủ là những tháng ngày không thể nào quên.
Dù đã ở tuổi 95, đi lại không còn nhanh nhẹn nhưng cụ Bùi Thị Ngân - hiện ở khu 1, xã Sông Lô, TP Việt Trì mỗi khi nhắc về Chiến dịch Điện Biên Phủ lại bồi hồi. Cụ chậm rãi kể với chúng tôi: “Năm đó có mười mấy người ở Sông Lô cùng đi dân công hỏa tuyến, dù phải vượt qua sông, qua núi nhưng suốt chặng đường hầu như cả đoàn chỉ ăn rau rừng, mỗi lúc dừng chân cũng chỉ có lá cây làm đệm, làm chăn để đắp. Đến cung đường Mộc Châu - Sơn La, ban ngày địch ném bom, gài mìn làm lở sập đồi núi khiến cho đất trên cao ập xuống các tuyến đường nên ban đêm chúng tôi lại cùng nhau gánh đất, mở đường. Ngày ấy không có quang gánh như bây giờ, dân công hỏa tuyến phải chặt cây nứa, chẻ từng nan nhỏ rồi đan vào nhau thành những phên lớn để khênh đất đi đổ, dù đói, dù mệt nhưng tất cả đều đồng lòng làm sao có thể mở đường nhanh nhất để các phương tiện lưu thông, kịp thời vận chuyển hàng hóa phục vụ cho tiền tuyến”.



