Bài viết

Hào khí Hậu Nghĩa năm ấy – Ngọn lửa trung kiên giữa lòng đất thép

Bài viết tái hiện hào khí quật khởi của quân dân vùng trọng điểm Hậu Nghĩa (nay thuộc huyện Đức Hòa, Long An), nơi từng là trung tâm đầu não hành chính của địch nhưng cũng là chiến trường rực lửa nhất, minh chứng cho ý chí bám trụ kiên cường và sức mạnh của thế trận lòng dân trong những năm tháng đối đầu trực diện giữa thời hoa lửa.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người con đất thép Long An "Trung dũng kiên cường", cái tên Hậu Nghĩa năm ấy không chỉ là một địa danh hành chính mà là một biểu tượng của cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở. Nằm ở vị trí yết hầu cửa ngõ phía Tây Sài Gòn, Hậu Nghĩa từng bị kẻ thù xây dựng thành một tiểu khu quân sự trọng yếu với bộ máy kìm kẹp dày đặc. Thế nhưng, ngay giữa lòng "thủ phủ" của địch, hào khí cách mạng vẫn luôn âm ỉ cháy và bùng lên mạnh mẽ, biến nơi đây thành một mặt trận đối đầu trực diện, nơi mà lời thề "Độc lập hay là chết" được quân dân ta thực hiện bằng những hành động dũng cảm phi thường.

Hào khí Hậu Nghĩa được hun đúc từ khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần, thấm sâu vào từng gia đình bám trụ vùng ven. Ngay sát đồn giặc, dưới những mái nhà lá đơn sơ, người mẹ đất thép vẫn thầm lặng giữ bí mật cách mạng, nuôi giấu cán bộ ngay trong lòng địch. Những chiến sĩ đặc công mưu trí như anh Võ Văn Chương hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa đã biến những con đường đất đỏ Hậu Nghĩa thành những cái bẫy thiên la địa võng. Mỗi trận đánh tại đây đều mang sắc thái của sự quyết liệt: không lùi bước trước pháo bầy, không khuất phục trước xe tăng, dùng sự mưu trí của địa đạo Đức Huệ để làm thất bại mọi âm mưu bình định của kẻ thù.

Cảm xúc về hào khí năm ấy là niềm tự hào về một thế hệ "chân trần chí thép". Người dân Hậu Nghĩa khi ấy vừa sản xuất trên những cánh đồng loang màu lửa đạn, vừa sẵn sàng cầm súng bảo vệ quê hương. Tình yêu quê hương Long An được cụ thể hóa bằng sự gắn kết máu thịt giữa Đảng và Dân; là những bữa cơm tiếp tế vội vàng, là những ánh mắt ám hiệu giao liên đầy tin cậy. Hào khí ấy không chỉ nằm ở những tiếng súng công đồn mà còn nằm ở sự kiên định của người hậu phương, những người đã biến nỗi đau mất mát thành sức mạnh bám trụ, giữ vững cửa ngõ Tây Ninh cho đến ngày toàn thắng rạng rỡ.

Hậu chiến đã lùi xa, Hậu Nghĩa ngày nay đã hòa mình vào sự phát triển chung của huyện Đức Hòa rạng rỡ với những phố thị sầm uất và khu công nghiệp hiện đại. Thế nhưng, hào khí của "Thời hoa lửa" vẫn luôn là mạch ngầm chảy mãi trong huyết quản của các thế hệ hôm nay. Di sản mà cha ông để lại chính là bài học về bản lĩnh thép trước mọi nghịch cảnh. Đứng giữa trung tâm đô thị năng động, nhìn hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và tự hứa sẽ tiếp nối hào khí năm xưa bằng trí tuệ và lao động, xây dựng vùng đất thép ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với danh hiệu Long An "Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hào khí Hậu Nghĩa năm ấy – Ngọn lửa trung kiên giữa lòng đất thép | Câu chuyện thời hoa lửa