Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HÀO KHÍ LAM SƠN - LÊ LỢI (chi đoàn ấp 7a1)

Thanh Hóa30/08/2026TRẦN NGUYỄN PHI YẾN (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN ĐÈN DẦU TRÊN ĐỈNH CHÍ LINH

Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1

Đêm xám xịt bao trùm núi rừng Lam Sơn. Trong căn nhà gỗ nhỏ dựng tạm giữa khe núi, ngọn đèn dầu lay lắt hắt bóng một người đàn ông trung niên đang ngồi lặng lẽ bên đĩa muối khô và bát cơm độn sắn. Đó là Lê Lợi.

Năm ấy, nhà Minh đặt ách đô hộ tàn bạo lên đất Đại Việt. Đất nước chìm trong biển máu, nhân dân cơ cực như sống trong địa ngục. Là một thế gia hào trưởng ở vùng núi rừng Thanh Hóa, Lê Lợi sở hữu vô số ruộng đất và gia nhân, nhưng ông không chọn cuộc sống an thân thủ phận. Nhìn cảnh giặc Minh cướp phá, tàn sát dân lành, ông ngửa mặt lên trời than: “Hào kiệt đời nào chẳng có. Muốn dấy binh khởi nghĩa trả thù cho nước, đó là chí của ta.”

Mùa xuân năm 1418, tại vùng đất Lam Sơn hẻo lánh, Lê Lợi xưng là Bình Định Vương, phất cờ khởi nghĩa.

Những ngày đầu gian khổ vô cùng. Quân khởi nghĩa Lam Sơn khi ấy chỉ có vài ngàn người, vũ khí thô sơ, lương thực thiếu thốn. Đã nhiều lần quân Minh huy động lực lượng khổng lồ bao vây, truy quét. Đỉnh điểm là trận chiến ở núi Chí Linh, quân Lam Sơn bị vây chặt, đứt tuyệt lương ăn suốt hàng tuần liền. Binh sĩ phải hái rau rừng, ăn củ dại để sống qua ngày. Trong giây phút sinh tử ấy, người anh hùng Lê Lai đã tự nguyện mặc áo ngự bào của Lê Lợi, cưỡi voi xông thẳng vào đồn địch giả làm Bình Định Vương để thu hút hỏa lực, hy sinh thân mình cứu lấy chủ tướng và đại quân.

Giọt nước mắt đau xót của Lê Lợi tiễn đưa Lê Lai đã hóa thành quyết tâm sắt đá.

Theo kế sách tinh anh của Nguyễn Trãi – vị quân sư kiệt xuất vừa tìm về hội quân – Lê Lợi chuyển hướng chiến lược: chuyển quân vào phía Nam, giải phóng Nghệ An, Tân Bình, Thuận Hóa, rồi từ đó dùng vùng đất tự do này làm bàn đạp đánh ngược ra Bắc.

Chiến thuật "lấy ít địch nhiều, lấy yếu chống mạnh" bắt đầu phát huy sức mạnh kỳ diệu. Từ núi rừng Thanh Hóa, tiếng tù và Lam Sơn vang lên đâu, giặc Minh bạt vía đến đó. Những chiến thắng lẫy lừng ở Tốt Động - Chúc Động, Chi Lăng - Xương Giang đã vĩnh viễn đập tan tham vọng của nhà Minh. Tướng giặc Liễu Thăng bị chém đầu tại ngọn núi Chi Lăng, hàng vạn quân tiếp viện bị tiêu diệt và tan rã.

Năm 1427, Vương Thông – tổng binh nhà Minh cố thủ trong thành Đông Quan (Hà Nội ngày nay) – rơi vào cảnh tuyệt vọng, đành phải xin hòa và rút quân về nước.

Đứng trên đỉnh cao chiến thắng, Lê Lợi không chọn cách trả thù thảm sát. Mở rộng lòng nhân đạo, ông cấp hàng vạn con ngựa, hàng trăm toán thuyền, cùng lương thực cho hơn mười vạn hàng binh nhà Minh an toàn trở về quê hương. Nguyễn Trãi ghi lại trong Bình Ngô đại cáo:

“Chẳng những dẹp kỳ bộc lộ sự thần vũ,

Mặt khác mở đường hiếu sinh cho kẻ hàng phục.”

Mùa xuân năm 1428, Lê Lợi chính thức lên ngôi hoàng đế tại thành Đông Kinh, lấy hiệu là Lê Thái Tổ, khôi phục lại quốc hiệu Đại Việt. Đất nước sạch bóng quân thù, thái bình thịnh trị lại bắt đầu từ đây.

Một ngày mùa thu, nhà vua dạo chơi trên hồ Tả Vọng. Khi thuyền rồng lướt trên mặt nước xanh ngắt, một con Rùa Vàng cất tiếng đòi lại thanh gươm thần mà Thượng đế từng cho ông mượn để đánh giặc. Lê Lợi mỉm cười rút gươm trao lại cho Rùa Vàng, như một lời cam kết: Từ nay, giặc giã đã tan, thanh gươm giữ nước xin khép lại để nhường chỗ cho hòa bình và thịnh trị. Từ đó, hồ Tả Vọng mang tên Hồ Hoàn Kiếm – biểu tượng bất tử về tinh thần yêu chuộng hòa bình của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn