Hào khí năm 1975 - Hướng về Sài Gòn
Năm 1975 là một mốc son chói lọi trong cuộc đời người lính Tạ Bá Ngừng. Từ nhiệm vụ phòng ngự bảo vệ đường dây 559, đơn vị của ông bắt đầu nhận lệnh chuyển trạng thái sang tấn công, cùng toàn quân tiến về phía Nam trong chiến dịch lịch sử mang tên Bác.
Không khí chiến trường đầu năm 1975 có một sự khác biệt rõ rệt. Ông Ngừng cảm nhận được sự hối hả, khẩn trương trong từng mệnh lệnh. Đơn vị C17 của ông không còn đóng chốt tại một điểm mà bắt đầu cơ động liên tục. Những khẩu pháo 37 ly được hạ xuống, lắp vào xe kéo để hành quân thần tốc theo các đoàn quân giải phóng. Ông nhớ lại những cung đường bụi đỏ mù mịt, nơi mà xe pháo, xe tăng, và các đoàn quân bộ binh nối đuôi nhau dài dằng dặc như những con rồng lửa. Mỗi khi đi qua một vùng đất vừa được giải phóng, nhìn thấy cờ hoa và ánh mắt rạng rỡ của người dân, lòng ông lại dâng trào một cảm xúc khó tả. Tinh thần của người lính cao xạ lúc bấy giờ lên cao hơn bao giờ hết. Họ không còn sợ máy bay địch bắn phá vì chủ động tấn công, thậm chí sẵn sàng hạ nòng pháo để bắn thẳng vào các ổ đề kháng của địch trên mặt đất nếu cần thiết.
Trong những ngày tháng Tư lịch sử ấy, đơn vị của ông vừa đi vừa đánh. Ông Ngừng kể về những trận đánh chớp nhoáng bảo vệ các cây cầu chiến lược để đại quân ta tiến vào. Sự mệt mỏi do hành quân liên tục dường như tan biến khi nghe tin các tỉnh thành miền Trung lần lượt được giải phóng. Mỗi tin thắng trận truyền qua đài bán dẫn là một liều thuốc bổ cho sức khỏe của anh em. Ông nhớ mãi hình ảnh những đoàn quân tiến về Sài Gòn với khí thế chẻ tre. Trong lòng người chiến sĩ trẻ quê Yên Mô lúc đó chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải tiến thật nhanh, phải đánh thật mạnh để sớm ngày trở về với mẹ, với làng Trinh Nữ thân yêu. Hào khí ấy đã thôi thúc ông và đồng đội làm việc với 200% sức lực, bảo đảm cho bầu trời của quân ta luôn được an toàn tuyệt đối.
Năm 1975 trong ký ức của ông Ngừng không chỉ là những trận đánh, mà là một dòng thác cách mạng vĩ đại. Được là một phần của dòng thác ấy, được chứng kiến sự sụp đổ của chế độ cũ, đó là niềm vinh dự lớn nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông.


