Hào khí Nghĩa sĩ và ngọn tầm vông trên đất Cần Giuộc hôm nay
Hào khí Nghĩa sĩ và ngọn tầm vông trên đất Cần Giuộc hôm nay
Hào khí Nghĩa sĩ và ngọn tầm vông trên đất
Cần Giuộc hôm nay
- Tác giả: Ngô Bình Dương
- Nhân vật: Những người Nghĩa sĩ Cần Giuộc (1861)
1. Câu chuyện: Những người anh hùng bước ra từ ruộng lúa
Lịch sử vùng đất Cần Giuộc của mình không bắt đầu bằng những trang giáo án
xa xôi, mà nó nằm ngay trong hơi thở của những bờ tre, gốc lúa. Cách đây hơn
160 năm, khi giặc Pháp cậy súng đạn hiện đại đến chiếm đóng, những người
nông dân hiền lành quanh năm chỉ biết "cui cút làm ăn" đã tự mình đứng dậy.
Họ không phải binh lính chuyên nghiệp, không có áo giáp hay khiên đao rực rỡ.
Vũ khí của họ lúc bấy giờ chỉ là những cây tầm vông vạt nhọn sau vườn, là con
dao phay cắt cỏ hàng ngày. Với manh áo vải thô sơ còn vương mùi bùn đất, họ
đã làm nên một trận công đồn vang dội đêm rằm tháng 11 năm 1861.
Giữa làn mưa bom bão đạn của
kẻ thù, những người "chân lấm
tay bùn" ấy đã xông lên bằng
lòng quyết tâm sắt đá: phải giữ
lấy mảnh ruộng, mảnh vườn mà
cha ông bao đời khai phá.
Những người con của quê
hương đã nằm lại trong đêm ấy,
nhưng hào khí của họ đã trở
thành biểu tượng bất tử cho
tinh thần bất khuất của người dân Nam Bộ.
2. Cảm nghĩ của một học sinh hôm nay
Tôi viết những dòng này khi quê hương Cần Giuộc vừa trải qua những thay đổi
lớn về địa giới hành chính. Những xã cũ sáp nhập thành xã mới, bản đồ quê
mình rộng lớn hơn, đông vui hơn và cũng đầy kỳ vọng hơn.
Sợi dây gắn kết quá khứ và hiện tại: Đứng trước tượng đài Nghĩa sĩ ở trung tâm
huyện cũ, tôi nhận ra rằng dù tên xã, tên thị trấn có thay đổi, thì dòng máu hào
hùng của cha ông vẫn luôn chảy chung trong huyết quản của mỗi chúng ta. Sự
sáp nhập này không chỉ là những con số trên giấy tờ, mà là lúc để chúng ta –
những người anh em chung một mái nhà Cần Giuộc – cùng nhìn về một lịch sử
để gắn kết và yêu thương nhau hơn.
Sự dũng cảm từ những điều bình dị: Điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự
hy sinh của cha ông mình. Họ vốn là những người cha, người chú rất đỗi bình
thường, nhưng khi quê hương cần, họ sẵn sàng gác lại chuyện riêng để bảo vệ
cái chung. Trong bối cảnh quê hương đang vươn mình phát triển sau sáp nhập,
tinh thần "vì cái chung" ấy càng trở nên đáng quý và là bài học lớn cho thế hệ
trẻ chúng tôi.
Lời hứa với quê hương: Nhìn những khu công nghiệp, những con đường mới
thênh thang đang mọc lên trên vùng đất mặn đồng chua năm nào, tôi thấy
mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình. Cha ông đã dùng tầm vông
để giữ đất, còn thế hệ học sinh chúng tôi hôm nay sẽ dùng tri thức để dựng xây
quê nhà. Yêu nước với tôi không phải là điều gì quá xa xôi, mà là sự nỗ lực học
tập để mai sau góp một phần sức nhỏ, giúp Cần Giuộc ngày càng giàu đẹp và
phát triển.
Dù tên gọi địa phương có thay đổi, dù mai này quê hương có hiện đại đến đâu,
hào khí của những người "áo vải" năm xưa vẫn luôn là ngọn lửa đỏ soi sáng
tâm hồn tôi, nhắc tôi phải sống có lý tưởng và trách nhiệm với tương lai của
đất nước.



