Hào khí tuổi hai mươi trên đường Trường Sơn
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Đỗ Xoan Trung trong thời kỳ hậu chiến.
Rời mái trường làng thân yêu vào một ngày thu nắng vàng rực rỡ năm 1964, tôi mang theo hành trang là ba lô cóc, đôi dép cao su và trái tim nồng nàn tình yêu quê hương. Lời dặn dò thân thương của cha và nụ cười ngập ngừng của người thương nơi quê nhà luôn là động lực to lớn. Ý chí xả thân vì sự nghiệp giải phóng dân tộc đã soi sáng từng bước chân hành quân vượt qua bao dãy núi ngàn. Tại đỉnh cao Tây Nguyên, cùng với anh em Sư đoàn 304, gian khổ không sao kể xiết nhưng niềm tin chiến thắng lúc nào cũng tràn đầy. Nét tinh nghịch, hài hước đậm chất lính là 'liều thuốc bổ' quý giá nhất của chúng tôi. Những cái bắt tay siết chặt, những nụ cười tỏa nắng giữa chiến hào đã biến nguy hiểm thành động lực, biến tình đồng đội thành sức mạnh chiến đấu kiên cường bất khuất. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là Lời thề trước giờ nổ súng. Kỷ vật ấy gợi nhớ ý chí kiên cường quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của toàn đại đội. Tình cảm gia đình hậu phương hòa quyện chặt chẽ với tình yêu Tổ quốc bao la, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc.



