Hạt Bo Bo Chia Ba Ngày Đói
Hạt Bo Bo Chia Ba Ngày Đói
Nhân chứng kể: Trần Tiến Dũng (Cựu chiến binh Sư đoàn 1, Mặt trận Tây Nguyên)
"Mùa khô năm 1969, cao nguyên Kon Tum đón chúng tôi bằng những trận càn quét liên tục của sư đoàn kỵ binh bay Mỹ và cái đói khủng khiếp do bị cắt đứt nguồn nhu yếu phẩm tiếp tế từ tuyến sau. Đơn vị chúng tôi bị cô lập trên một đỉnh núi đá tai mèo trơ trụi suốt hai tuần liền, gạo cạn kiệt, anh em phải đào củ mài, hái rau tàu bay ăn thay cơm đến mức ruột gan lở loét, chân tay bủn rủn không nhấc nổi báng súng.
Tài sản cuối cùng của cả tiểu đội ba người chúng tôi khi ấy là một vốc hạt bo bo (ý dĩ) khô khốc, cứng như đá nhặt được từ đáy một chiếc hòm tôn cũ bỏ lại. Thằng tiểu đội trưởng tên Nghĩa cẩn thận chia số hạt bo bo ấy thành ba phần đều nhau trên chiếc mũ cối sờn vai. Mỗi ngày trực chiến, mỗi anh em chỉ dám bốc ba hạt bỏ vào miệng, ngậm chặt cho nước bọt thấm qua lớp vỏ cứng, nhai thật chậm, thật kỹ để cái vị bùi bùi, ngòn ngọt ít ỏi thấm vào cổ họng làm dịu đi cơn đói cồn cào.
Chúng tôi nhìn nhau qua ánh mắt hốc hác, sạm đen vì thiếu chất nhưng nụ cười kiên cường vẫn đọng lại trên môi. Nghĩa bảo: 'Cố lên các ông, nhai hạt bo bo này để giữ lấy cái mạng mà nổ súng giữ chốt, không được để tụi Mỹ tràn lên!'. Hạt bo bo chia ba ngày đói năm ấy tuy thô sơ, nghèo nàn nhưng nó chứa đựng cái nghĩa tình đồng chí chia ngọt sẻ bùi thiêng liêng nhất, nuôi dưỡng một ý chí sắt đá giúp chúng tôi bám trụ bẻ gãy hoàn toàn đợt tấn công của địch."


