Hạt Cát Vàng Bên Dòng Sông Lam: Câu Chuyện Về Mẹ Nguyễn Thị Mày
Mỗi độ tháng Bảy tri ân, miền quê Đô Lương, Nghệ An lại đón những đợt gió lào rát bỏng, như nhắc nhở hậu thế về một thời kỳ gian khổ mà oanh liệt. Đó là “thời hoa lửa” – những năm tháng cả dân tộc ra trận, nơi những người mẹ phải nén khúc ruột đau để tiễn con lên đường. Tại mảnh đất Xuân Sơn giàu truyền thống cách mạng, câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Mày (sinh năm 1918) chính là một tượng đài thầm lặng cho đức hy sinh cao cả ấy.
Sinh ra và lớn lên giữa dải đất miền Trung cằn cỗi, mẹ Nguyễn Thị Mày mang trọn những nét đẹp truyền thống của người phụ nữ xứ Nghệ: tần tảo, chịu thương chịu khó và giàu lòng yêu nước. Khi đất nước lâm nguy, tiếng súng kháng chiến cứu quốc bùng nổ, mẹ đã gạt dòng nước mắt, tự tay sửa soạn ba lô tiễn đưa người con thân yêu của mình bước vào khói lửa chiến trường. Với mẹ, đứa con là cả bầu trời hy vọng, là giọt máu cắt chia từ khúc ruột, nhưng trước vận mệnh giang sơn, mẹ đã sẵn sàng hiến dâng niềm tự hào lớn nhất ấy cho Tổ quốc.Thời hoa lửa nơi hậu phương Xuân Sơn là những đêm dài thức trắng bên ngọn đèn dầu lay lắt của mẹ Nguyễn Thị Mày. Mẹ vừa chắt chiu từng hạt gạo nuôi quân, vừa hướng mắt về phía tiền tuyến xa xôi, cầu nguyện cho con chân cứng đá mềm. Nhưng chiến tranh vốn dĩ tàn khốc, không có chỗ cho những giả định vẹn tròn. Tin dữ báo về, người con yêu dấu của mẹ đã anh dũng hy sinh, ngã xuống mảnh đất chiến trường khi tuổi đời còn phơi phới thanh xuân. Tấm giấy báo tử mang dòng chữ "Liệt sĩ" gửi về căn nhà nhỏ, lấy đi của mẹ chỗ dựa lớn nhất lúc tuổi già, để lại khoảng trống mênh mông hằn sâu trong đôi mắt tiễn biệt.Nỗi đau của mẹ Nguyễn Thị Mày là nỗi đau xé lòng, nhưng dòng máu kiên cường của vùng đất Đô Lương không cho phép mẹ gục ngã. Mẹ nén dòng nước mắt vào trong, biến đau thương thành hành động, tiếp tục kiên cường bám đất bám làng, gieo hạt nuôi quân cho đến ngày đất nước hoàn toàn vắng bóng quân thù. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ chính là mạch ngầm nuôi dưỡng cho cây độc lập nở hoa, kết trái.Dù hôm nay mẹ Nguyễn Thị Mày đã mất, đã về với đất mẹ bao dung và đoàn tụ cùng đứa con liệt sĩ của mình, nhưng danh hiệu vinh dự Nhà nước Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cùng câu chuyện cuộc đời mẹ vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn hậu thế. Máu của anh đã hòa vào lòng đất, nước mắt của mẹ đã thấm vào phù sa sông Lam, dệt nên dáng hình non sông Việt Nam muôn đời bền vững.



